Lục Tổng Phát Điên Truy Vợ

Chương 2

/630



nhân, dù chúng ta chưa gặp, nhưng nói không quen thì hơi quá.

Cô nói thế chẳng thú vị chút nào.” “Vả lại, tôi tìm cô là để tặng một món quà, liên quan đến Cảnh Sâm đấy.

Tôi tin cô nhất định sẽ rất quan tâm.” Giọng Lý Nhược Sương cố tình nhấn mạnh hai chữ món quà, còn Thẩm Ngưng thì nheo mắt, lạnh nhạt.

Cô không ngu ngốc đến mức tin rằng người phụ nữ kia thật lòng muốn tặng mình bất cứ thứ gì.

“Xin lỗi, tôi không cần quà của cô.” Cô nói xong, định dập máy.

Thế nhưng giọng bên kia lập tức đổi hẳn, lạnh lẽo như dao “Lục phu nhân, tôi nói rõ luôn nhé, nếu cô không chịu ra gặp, thì tôi sẽ mang món quà ấy đến tận Ngự Viên.

Đến khi đó, xem ai mất mặt hơn, tôi hay là cô.” Rồi giọng nói đanh lại, ngọt mà độc “Lòng tốt cho cô một chút thể diện, cô lại không cần.

Lúc nào cũng tỏ ra thanh cao, mà có soi gương xem mình là cái gì không?

Đúng là không biết xấu hổ.” Những lời mỉa mai lạnh buốt vang lên khiến Thẩm Ngưng siết chặt bàn tay, đôi mắt hẹp lại, giọng cô trầm xuống “Lục Cảnh Sâm có biết cô thật sự là hạng người thế nào không.” Lý Nhược Sương bật cười khinh khỉnh “Cảnh Sâm có biết hay không cũng chẳng quan trọng.

Cô chỉ cần nhớ một điều thôi, người anh ấy yêu, người anh ấy nâng niu, là tôi.” Thật đáng hận.

Rõ ràng cô ta đã hạ mình chủ động hẹn gặp “Lục phu nhân” vậy mà Thẩm Ngưng vẫn giữ vẻ điềm nhiên, cao ngạo như thể chẳng bận tâm.

Cô ta có tư cách gì chứ “Được.” Thẩm Ngưng khẽ nheo mắt, giọng đều đều “Gửi địa chỉ đi.

Tôi sẽ đến ngay.” Cúp máy xong, bà Ninh thấy Thẩm Ngưng thật sự định ra ngoài thì lo lắng ra mặt “Phu nhân, cô thật sự định đi sao?

Thật ra cô không cần để tâm đến cô ta làm gì.

Dù cô ta có là người phụ nữ bên ngoài của tổng giám đốc Lục thì đã sao?

Cô mới là Lục phu nhân, cô ta có thể làm gì được cô chứ.” Thẩm Ngưng khẽ mỉm cười, khóe môi thấp thoáng một nét cay đắng “Không sao đâu bà Ninh.

Đã gọi điện tới tận nơi rồi, nếu tôi không ra gặp, e là cô ta sẽ không dễ dàng buông tha.

Cũng tốt thôi, tôi cũng muốn xem thử, người phụ nữ khiến Lục Cảnh Sâm cả đêm không về rốt cuộc trông như thế nào.” Điều khiến cô bận lòng hơn là “món quà” mà Lý Nhược Sương nói đến.

Không lẽ là...

Đứa trẻ sao?

Bảy giờ tối, thành phố An rực rỡ ánh đèn.

Dòng xe qua lại, những tòa nhà sáng trưng, tất cả đều phồn hoa đến chói mắt.

Nhưng trong mắt Thẩm Ngưng, ánh sáng ấy chỉ như một sự mỉa mai lộng lẫy.

Lục Cảnh Sâm đã bao lâu rồi không về nhà?

Cô không nhớ nổi nữa.

Biệt thự Ngự Viên tuy xa hoa, nhưng không phải là nơi cô gọi là nhà.

Cô bóc một viên kẹo nhiều màu, bỏ vào miệng, vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, nhưng khi nuốt xuống chỉ còn lại vị đắng nghẹn nơi cổ họng.

“Ngốc thật, có gì mà không chịu nổi chứ” cô lẩm bẩm, giọng khàn đi “Sự quan tâm của Lục Cảnh Sâm dành cho cô ta, chẳng phải mình đã sớm biết rồi sao.” Nhưng tim...

Vẫn đaụ Đau đến mức khó mà thở nổi.

Hai mươi phút saụ Thẩm Ngưng đến quán cà phê theo địa chỉ Lý Nhược Sương gửi.

Quán nằm trong một con phố nhỏ yên tĩnh, bày trí thanh nhã, hương cà phê nhẹ thoảng khắp không gian, quả thật là nơi thích hợp để “nói chuyện”.

Nhưng không biết do căng thẳng hay vì nguyên nhân nào khác, vừa bước vào, bụng bầu của cô bỗng nhói lên từng




/630

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status