Lục Tổng Phát Điên Truy Vợ

Chương 1

/630



Biệt thự Ngự Viên, thành phố An.

Đêm buông xuống, phủ lên căn biệt thự một lớp lạnh lẽo u buồn.

Thẩm Ngưng ngồi trước bàn ăn, ánh mắt trống rỗng, gương mặt nhợt nhạt.

Trước mặt là mâm cơm đã được hâm đi hâm lại không biết bao nhiêu lần.

Cô nhìn mà lòng quặn thắt, cuối cùng, Lục Cảnh Sâm vẫn không về.

Cái tên ấy, Lục Cảnh Sâm đã khắc sâu tận xương tủy cô.

Người đàn ông cô yêu suốt năm năm trời, vậy mà nay cô chẳng còn nhớ nổi, đã bao lâu hắn không đặt chân về Ngự Viên.

Cả căn biệt thự rộng lớn giờ chỉ còn trống hoác, lạnh lẽo và cô đơn đến xót lòng.

Bà Ninh bước tới, nhìn đôi đũa vẫn chưa được chạm đến trên bàn, khẽ thở dài “Phu nhân, có lẽ tổng giám đốc Lục lại bận công việc rồi.

Cô đừng đợi nữa, giữ sức khỏe mới là quan trọng, hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến em bé.” Quả thật, Thẩm Ngưng đã mang thai hơn năm tháng, vậy mà dáng người vẫn mảnh mai khiến ai nhìn cũng thấy thương.

Cô hít sâu, giọng khàn đi “Bà Ninh, bà nói xem...

Những lời đồn ngoài kia...

Có thật không?

Anh ấy có người phụ nữ khác rồi sao.” Nhìn dáng vẻ chịu đựng và đau đớn của cô, lòng bà Ninh chùng xuống.

Tổng giám đốc Lục có người khác bên ngoài ư?

Chín phần là thật.

Nếu không, sao hắn có thể biệt tăm biệt tích lâu đến vậy, chẳng buồn trở về Ngự Viên lấy một lần?

Nhưng bà Ninh không dám nói thẳng, chỉ cố giữ giọng ôn tồn “Phu nhân, cô đừng nghĩ nhiềụ Tổng giám đốc Lục không phải người như vậy đâụ Chắc cậu ấy đang bận rộn nên chưa về được thôi.” “Bây giờ cô đang mang thai, phải giữ gìn sức khỏe, chớ để bản thân mệt mỏi vì suy nghĩ.

Đừng bỏ ăn bỏ uống nữa, để tôi múc cho cô bát canh nhé.

Cố ăn một chút.” Thẩm Ngưng khẽ gật đầu, cúi xuống nhìn bụng mình đang nhô lên.

Đôi môi mím chặt, trong lòng chỉ có một giọng nói vang lên yếu ớt Thẩm Ngưng, mày còn muốn tự dối mình đến bao giờ?

Lục Cảnh Sâm có người khác hay không, chẳng lẽ mày lại không biết rõ nhất sao.

Đing đing đing.

Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến Thẩm Ngưng giật mình.

Cô vội nhìn sang, tưởng rằng đó là cuộc gọi của Lục Cảnh Sâm.

Nhưng khi thấy trên màn hình là một dãy số lạ, tim cô bỗng co thắt lại.

Bản năng của phụ nữ nói với cô rằng, cuộc gọi này không đơn giản...

Nhất định là từ người đó.

Cố kìm nén nỗi bất an trong lòng, cô nhấc máy, giọng vẫn giữ bình tĩnh “A lô, xin chào, tôi là Thẩm Ngưng.” Đầu dây bên kia, giọng nói của Lý Nhược Sương vang lên, mềm mại mà châm chọc, ẩn chứa sự khinh miệt khó giấu “Chào cô, Lục phu nhân.

Tôi là Lý Nhược Sương.

Cô có tiện ra ngoài gặp một lát không.” Trong khoảnh khắc ấy, hơi thở của Thẩm Ngưng như khựng lại.

Lý Nhược Sương...

Cái tên ấy, chỉ cần nghe một lần cũng đủ khắc sâu trong tim.

Người phụ nữ được Lục Cảnh Sâm nâng niu trong lòng bàn tay, người mà hắn vẫn gọi tên ngay cả trong giấc ngủ, giờ đây lại chủ động tìm đến cô.

Nực cười thật.

Trong mối quan hệ dây dưa giữa ba người họ, lẽ ra người nên ra mặt là cô mới đúng, nhưng rõ ràng, đối phương đã không kìm nổi nữa rồi.

“Xin lỗi, cô gọi nhầm số rồi.

Tôi không quen ai tên Lý Nhược Sương cả.” Dẫu cái tên ấy đã in sâu trong tâm trí, ngấm tận xương tủy, Thẩm Ngưng vẫn cố chấp không chịu thừa nhận.

Giọng cười khẽ vang lên nơi đầu dây bên kia, lạnh lùng và đầy mỉa mai “Hừm, Lục phu




/630

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status