“Làm người không thể nuốt lời.”
“Nhưng mà…” Được rồi, thật ra cô không muốn Diêu Bối Khôn người này càng đi càng lệch.
“Thật ra thì nhìn Diêu Bối Khôn yếu đuối, nhưng chính là nguồn học võ.” Vũ Đại đột nhiên cảm thán.
Kiều Tịch Hoàn cau mày.
“Xương cốt, tạm được.” Vũ Đại giải thích, đột nhiên tự cười, “Nói với cô cô cũng không hiểu, dù sao thời dịp còn chút thời gian, cứ dạy cho cậu ta, có thể dạy bao nhiêu, là bấy nhiêu.”
Kiều Tịch Hoàn không nói thêm nữa, dù sao đường đều do bản thân lựa chọn.
Xe đi thẳng tới Đỉnh Hạo Hãn.
Kiều Tịch Hoàn và Vũ Đại cùng xuống xe.
Ở cửa, Diêu Bối Khôn đã cung kính đứng ở đó chờ.
Diêu Bối Khôn nhìn Vũ Đại, thân thể tuyệt đối đứng nghiêm túc ngay ngắn, vô cùng quy củ cúi rạp người, “Chào sư phụ.”
Rõ ràng có vẻ một ngày là thầy suốt đời là cha.
Vũ Đại nhíu mày, “Không cần cho tôi lễ lớn như vậy.”
“Nên, chị là sư phụ của em, vẫn là đối tượng em sùng bái nhất.” Trong đôi mắt Diêu Bối Khôn giống như lóe ra vàng, sáng long lanh.
Đảo mắt, lại nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn, vẫn hành đại lễ, “Chào nữ thần.”
Kiều Tịch Hoàn đi tới, búng trán Diêu Bối Khôn.
Diêu Bối Khôn ôm đầu mình, kêu lên, “Nữ thần, chị làm gì?”
“Tôi chỉ thử xem, vết bầm tím trên mặt cậu có đau không.” Kiều Tịch Hoàn tà ác nói, còn nghiêm mặt tổng kết, “Xem ra là đau.”
Diêu Bối Khôn hơi uất ức.
Anh rõ ràng bị thương, nữ thần không chỉ không đau lòng, còn chế nhạo anh.
Lúc này Kiều Tịch Hoàn không có tâm tình quan tâm tới Diêu Bối Khôn đang nghĩ gì, ném lại một câu cho Vũ Đại, “Sau một tiếng đợi ở cửa ra vào.”
“Được.” Vũ Đại gật đầu.
Kiều Tịch Hoàn đi vào sảnh lớn, đi tới hành lang chỗ sâu.
Hình như đàn em Đỉnh Hạo Hãn đều đã biết cô, không hề ngăn cản cô, thêm với a Bưu ở đây, a Bưu có ấn tượng về Kiều Tịch Hoàn tương đối khắc sâu, không biết Tiêu Dạ có đặc biệt báo trước không, dù sao cô ở Đỉnh Hạo Hãn coi như tương đối tự do.
Cô đi vào phòng bao riêng của Tiêu Dạ.
Tiêu Dạ còn chưa ở đó.
A Bưu ở bên trong, nhìn cô gật đầu.
Kiều Tịch Hoàn cũng khẽ cười một tiếng, “Tôi chờ Tiêu Dạ.”
“Chừng mười phút nữa đại ca sẽ đến.”
Kiều Tịch Hoàn gật đầu, “Không có việc gì, tôi sẽ chờ.”
“Ừ, cô tùy tiện.” A Bưu giống như khách khí.
Kiều Tịch Hoàn vẫn luôn cảm thấy hắc đạo nên có dáng dấp hung thần ác sát, sau đó cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, nhưng sau khi thật sự tiếp xúc với thế giới của Tiêu Dạ, phát hiện thật ra hắc đạo không hề kinh khủng giống như mình tưởng tượng, dĩ nhiên, cũng có lẽ là do mình tiếp xúc chưa đủ sâu sắc, nhưng từ phía ngoài mà nói, cô không cảm thấy có bao nhiêu tội ác tày trời, ngược lại có lúc cảm thấy, còn tốt hơn thương trường G nào đó nhiều.
“A Bưu.” Kiều Tịch Hoàn nghĩ, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, còn không bằng nói chuyện một chút.
“Kiều tiểu thư có gì mời nói.” A Bưu luôn có giọng điệu vô cùng tôn kính.
“Trong khoảng thời gian này Lôi Lôi có đến tìm Tiêu Dạ không?”
“Không có. Một thời gian dài không tới, hơn nữa cũng không gọi điện thoại cho đại ca. lần trước Lôi Lôi xảy ra chút chuyện, không biết chị dâu đã nói cho cô chưa?” A Bưu nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Là chuyện Lôi Lôi bị cưỡng hiếp sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.
“Ừ.” A Bưu gật đầu, “Từ sau chuyện lần đó, Lôi Lôi chưa hề tới tìm Tiêu Dạ. Lần trước tôi gặp cô ta ở bệnh viện, cô ta nói cô ta sẽ không quay lại quấy rầy đại ca, tôi vẫn cho rằng cô ta lừa tôi, không ngờ đã lâu như vậy, cô ta thật sự không hề tới đây một lần nào, có lẽ tôi nghĩ có khả năng đã nghĩ thông suốt rồi.”
Kiều Tịch Hoàn cau mày.
Cô không cảm thấy Lôi Lôi người phụ nữ này sẽ dễ dàng nghĩ thông suốt.
Hơn nữa theo nguyên lý, Lôi Lôi nhất định sẽ bởi vì chuyện này mà cố ý tới quấn lấy Tiêu Dạ, đối với Lôi Lôi mà nói, đây rõ ràng chính là một cơ hội tốt, cô ta không thể nào cứ buông tay như vậy?!
Là thật sự nghĩ thông suốt?!
Cô cau mày.
Đúng lúc này.
Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra, Tiêu Dạ ngồi trên xe lăn đi vào, trên mặt vẫn là vẻ lạnh như băng, khi nhìn cô đều không có vẻ mặt đặc biệt gì.
Kiều Tịch Hoàn cau mày, nhìn chân Tiêu Dạ.
Vẫn còn rất nghiêm trọng sao?!
Lâu như vậy.
Cô đảo mắt, hỏi thẳng, “Chuyện Tề Lăng Phong, anh điều tra như thế nào?”
Tiêu Dạ được a Bưu nâng đỡ, ngồi trên ghế salon.
Sao cứ cảm thấy người đàn ông này hình như quá cẩn thận chân của anh ta rồi nhỉ?!
Đổi lại là người khác cô cảm thấy rất bình thường, nhưng xảy ra ở trên người Tiêu Dạ, cô quả thật kinh ngạc.
Tiêu Dạ cảm nhận được tầm mắt của Kiều Tịch Hoàn, trên mặt không được vui lắm, nhưng không nhiều lời, chỉ nhàn nhạt trả lời vấn đề của cô, “Cô đã gặp Diệp phu nhân rồi, cho nên đã biết, thứ Diệp phu nhân nắm được về Tề Lăng Phong, không hề đưa cho tôi.”
Kiều Tịch Hoàn mím môi, “Diệp phu nhân từng nói cho anh.”
“Bởi vì chuyện của cô, tôi đã đi tìm bà ấy mấy lần, một lần cuối cùng bà ấy nói, muốn thứ về Tề Lăng Phong, dựa vào bản thân cô, bà ấy sẽ không đưa cho tôi.” Tiêu Dạ nói, không hề lộ ra chút gì khác, “Tôi cho rằng cô biết, cho nên không thông báo cho cô.”
Cô biết cọng lông!
Cho dù có biết rõ, cũng có thể gọi điện thoại nói một tiếng chứ.
Thua thiệt cô vẫn còn ôm hy vọng với người đàn ông này.
Trong lòng không thoải mái nhíu mày, nói với Tiêu Dạ, “Tương đương với, nhân tình của tôi anh còn chưa trả rồi.”
Tiêu Dạ nhướng mày lên.
“Hôm nay tôi tới tìm anh còn có một việc.”
Tiêu Dạ mím môi.
Thật ra cũng biết người phụ nữ này, không có chuyện sẽ không tới cửa, rất thực tế.
“Tổ chức tâm lý Vương Kiến Nhất, tôi mới vừa phát hiện Tề Lăng Phong thường đi nơi đó, anh giúp tôi kiểm tra xem, vì sao Tề Lăng Phong đi khám bệnh?” Kiều Tịch Hoàn nói.
“A Bưu.” Tiêu Dạ đột nhiên quay đầu gọi a Bưu.
“Dạ, đại ca.” A Bưu cung kính đứng lên, đi ra ngoài.
Kiều Tịch Hoàn buồn bực, a Bưu là thân tín tuyệt đối của Tiêu Dạ, còn có gì cần kiêng dè sao?!
Đang trăm mối không có cách giải, a Bưu lại từ ngoài cửa đi vào, trên tay nhiều thêm một phần tài liệu.
Kiều Tịch Hoàn cau mày.
A Bưu đưa tài liệu cho cô.
Tiêu Dạ nói, “Trong khoảng thời gian này vì theo dõi Tề Lăng Phong hơi nhiều, tiện thể điều tra việc này cho cô. Cô tự xem nội dung điều tra trong đó, chắc chứa cả nội dung liên quan đến Tề Lăng Phong đi khám bệnh tâm lý.”
Kiều Tịch Hoàn nghiêm túc mở ra, tùy tiện nhìn xem, ngẩng đầu nói với Tiêu Dạ, “Tôi chưa từng nghĩ anh lại đáng tin như vậy.”
“Chuyện cô chưa từng nghĩ rất nhiều, nhưng tôi không có hứng thú với cô, cho nên đề nghị cô đừng tốn tâm tư trên người tôi.” Tiêu Dạ thẳng thừng cự tuyệt.
Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt.
Ai có hứng thú với anh chứ.
Cô tức giận nói, “Cái thái độ lạnh lùng và khinh thường cõi đời này của anh, sao lại không dùng trên người Lôi Lôi hả?”
Sắc mặt Tiêu Dạ
“Nhưng mà…” Được rồi, thật ra cô không muốn Diêu Bối Khôn người này càng đi càng lệch.
“Thật ra thì nhìn Diêu Bối Khôn yếu đuối, nhưng chính là nguồn học võ.” Vũ Đại đột nhiên cảm thán.
Kiều Tịch Hoàn cau mày.
“Xương cốt, tạm được.” Vũ Đại giải thích, đột nhiên tự cười, “Nói với cô cô cũng không hiểu, dù sao thời dịp còn chút thời gian, cứ dạy cho cậu ta, có thể dạy bao nhiêu, là bấy nhiêu.”
Kiều Tịch Hoàn không nói thêm nữa, dù sao đường đều do bản thân lựa chọn.
Xe đi thẳng tới Đỉnh Hạo Hãn.
Kiều Tịch Hoàn và Vũ Đại cùng xuống xe.
Ở cửa, Diêu Bối Khôn đã cung kính đứng ở đó chờ.
Diêu Bối Khôn nhìn Vũ Đại, thân thể tuyệt đối đứng nghiêm túc ngay ngắn, vô cùng quy củ cúi rạp người, “Chào sư phụ.”
Rõ ràng có vẻ một ngày là thầy suốt đời là cha.
Vũ Đại nhíu mày, “Không cần cho tôi lễ lớn như vậy.”
“Nên, chị là sư phụ của em, vẫn là đối tượng em sùng bái nhất.” Trong đôi mắt Diêu Bối Khôn giống như lóe ra vàng, sáng long lanh.
Đảo mắt, lại nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn, vẫn hành đại lễ, “Chào nữ thần.”
Kiều Tịch Hoàn đi tới, búng trán Diêu Bối Khôn.
Diêu Bối Khôn ôm đầu mình, kêu lên, “Nữ thần, chị làm gì?”
“Tôi chỉ thử xem, vết bầm tím trên mặt cậu có đau không.” Kiều Tịch Hoàn tà ác nói, còn nghiêm mặt tổng kết, “Xem ra là đau.”
Diêu Bối Khôn hơi uất ức.
Anh rõ ràng bị thương, nữ thần không chỉ không đau lòng, còn chế nhạo anh.
Lúc này Kiều Tịch Hoàn không có tâm tình quan tâm tới Diêu Bối Khôn đang nghĩ gì, ném lại một câu cho Vũ Đại, “Sau một tiếng đợi ở cửa ra vào.”
“Được.” Vũ Đại gật đầu.
Kiều Tịch Hoàn đi vào sảnh lớn, đi tới hành lang chỗ sâu.
Hình như đàn em Đỉnh Hạo Hãn đều đã biết cô, không hề ngăn cản cô, thêm với a Bưu ở đây, a Bưu có ấn tượng về Kiều Tịch Hoàn tương đối khắc sâu, không biết Tiêu Dạ có đặc biệt báo trước không, dù sao cô ở Đỉnh Hạo Hãn coi như tương đối tự do.
Cô đi vào phòng bao riêng của Tiêu Dạ.
Tiêu Dạ còn chưa ở đó.
A Bưu ở bên trong, nhìn cô gật đầu.
Kiều Tịch Hoàn cũng khẽ cười một tiếng, “Tôi chờ Tiêu Dạ.”
“Chừng mười phút nữa đại ca sẽ đến.”
Kiều Tịch Hoàn gật đầu, “Không có việc gì, tôi sẽ chờ.”
“Ừ, cô tùy tiện.” A Bưu giống như khách khí.
Kiều Tịch Hoàn vẫn luôn cảm thấy hắc đạo nên có dáng dấp hung thần ác sát, sau đó cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, nhưng sau khi thật sự tiếp xúc với thế giới của Tiêu Dạ, phát hiện thật ra hắc đạo không hề kinh khủng giống như mình tưởng tượng, dĩ nhiên, cũng có lẽ là do mình tiếp xúc chưa đủ sâu sắc, nhưng từ phía ngoài mà nói, cô không cảm thấy có bao nhiêu tội ác tày trời, ngược lại có lúc cảm thấy, còn tốt hơn thương trường G nào đó nhiều.
“A Bưu.” Kiều Tịch Hoàn nghĩ, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, còn không bằng nói chuyện một chút.
“Kiều tiểu thư có gì mời nói.” A Bưu luôn có giọng điệu vô cùng tôn kính.
“Trong khoảng thời gian này Lôi Lôi có đến tìm Tiêu Dạ không?”
“Không có. Một thời gian dài không tới, hơn nữa cũng không gọi điện thoại cho đại ca. lần trước Lôi Lôi xảy ra chút chuyện, không biết chị dâu đã nói cho cô chưa?” A Bưu nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Là chuyện Lôi Lôi bị cưỡng hiếp sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.
“Ừ.” A Bưu gật đầu, “Từ sau chuyện lần đó, Lôi Lôi chưa hề tới tìm Tiêu Dạ. Lần trước tôi gặp cô ta ở bệnh viện, cô ta nói cô ta sẽ không quay lại quấy rầy đại ca, tôi vẫn cho rằng cô ta lừa tôi, không ngờ đã lâu như vậy, cô ta thật sự không hề tới đây một lần nào, có lẽ tôi nghĩ có khả năng đã nghĩ thông suốt rồi.”
Kiều Tịch Hoàn cau mày.
Cô không cảm thấy Lôi Lôi người phụ nữ này sẽ dễ dàng nghĩ thông suốt.
Hơn nữa theo nguyên lý, Lôi Lôi nhất định sẽ bởi vì chuyện này mà cố ý tới quấn lấy Tiêu Dạ, đối với Lôi Lôi mà nói, đây rõ ràng chính là một cơ hội tốt, cô ta không thể nào cứ buông tay như vậy?!
Là thật sự nghĩ thông suốt?!
Cô cau mày.
Đúng lúc này.
Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra, Tiêu Dạ ngồi trên xe lăn đi vào, trên mặt vẫn là vẻ lạnh như băng, khi nhìn cô đều không có vẻ mặt đặc biệt gì.
Kiều Tịch Hoàn cau mày, nhìn chân Tiêu Dạ.
Vẫn còn rất nghiêm trọng sao?!
Lâu như vậy.
Cô đảo mắt, hỏi thẳng, “Chuyện Tề Lăng Phong, anh điều tra như thế nào?”
Tiêu Dạ được a Bưu nâng đỡ, ngồi trên ghế salon.
Sao cứ cảm thấy người đàn ông này hình như quá cẩn thận chân của anh ta rồi nhỉ?!
Đổi lại là người khác cô cảm thấy rất bình thường, nhưng xảy ra ở trên người Tiêu Dạ, cô quả thật kinh ngạc.
Tiêu Dạ cảm nhận được tầm mắt của Kiều Tịch Hoàn, trên mặt không được vui lắm, nhưng không nhiều lời, chỉ nhàn nhạt trả lời vấn đề của cô, “Cô đã gặp Diệp phu nhân rồi, cho nên đã biết, thứ Diệp phu nhân nắm được về Tề Lăng Phong, không hề đưa cho tôi.”
Kiều Tịch Hoàn mím môi, “Diệp phu nhân từng nói cho anh.”
“Bởi vì chuyện của cô, tôi đã đi tìm bà ấy mấy lần, một lần cuối cùng bà ấy nói, muốn thứ về Tề Lăng Phong, dựa vào bản thân cô, bà ấy sẽ không đưa cho tôi.” Tiêu Dạ nói, không hề lộ ra chút gì khác, “Tôi cho rằng cô biết, cho nên không thông báo cho cô.”
Cô biết cọng lông!
Cho dù có biết rõ, cũng có thể gọi điện thoại nói một tiếng chứ.
Thua thiệt cô vẫn còn ôm hy vọng với người đàn ông này.
Trong lòng không thoải mái nhíu mày, nói với Tiêu Dạ, “Tương đương với, nhân tình của tôi anh còn chưa trả rồi.”
Tiêu Dạ nhướng mày lên.
“Hôm nay tôi tới tìm anh còn có một việc.”
Tiêu Dạ mím môi.
Thật ra cũng biết người phụ nữ này, không có chuyện sẽ không tới cửa, rất thực tế.
“Tổ chức tâm lý Vương Kiến Nhất, tôi mới vừa phát hiện Tề Lăng Phong thường đi nơi đó, anh giúp tôi kiểm tra xem, vì sao Tề Lăng Phong đi khám bệnh?” Kiều Tịch Hoàn nói.
“A Bưu.” Tiêu Dạ đột nhiên quay đầu gọi a Bưu.
“Dạ, đại ca.” A Bưu cung kính đứng lên, đi ra ngoài.
Kiều Tịch Hoàn buồn bực, a Bưu là thân tín tuyệt đối của Tiêu Dạ, còn có gì cần kiêng dè sao?!
Đang trăm mối không có cách giải, a Bưu lại từ ngoài cửa đi vào, trên tay nhiều thêm một phần tài liệu.
Kiều Tịch Hoàn cau mày.
A Bưu đưa tài liệu cho cô.
Tiêu Dạ nói, “Trong khoảng thời gian này vì theo dõi Tề Lăng Phong hơi nhiều, tiện thể điều tra việc này cho cô. Cô tự xem nội dung điều tra trong đó, chắc chứa cả nội dung liên quan đến Tề Lăng Phong đi khám bệnh tâm lý.”
Kiều Tịch Hoàn nghiêm túc mở ra, tùy tiện nhìn xem, ngẩng đầu nói với Tiêu Dạ, “Tôi chưa từng nghĩ anh lại đáng tin như vậy.”
“Chuyện cô chưa từng nghĩ rất nhiều, nhưng tôi không có hứng thú với cô, cho nên đề nghị cô đừng tốn tâm tư trên người tôi.” Tiêu Dạ thẳng thừng cự tuyệt.
Kiều Tịch Hoàn trợn trắng mắt.
Ai có hứng thú với anh chứ.
Cô tức giận nói, “Cái thái độ lạnh lùng và khinh thường cõi đời này của anh, sao lại không dùng trên người Lôi Lôi hả?”
Sắc mặt Tiêu Dạ
|
/468
|

