Thượng Hải là một thành phố lớn quốc tế.
Sóng người chật chội, cực kỳ náo nhiệt.
Lúc nhỏ từng xem rất nhiều bài mô tả cảnh tượng Thượng Hải, Thượng Hải thời kỳ dân quốc, ca múa vui mừng, ngợp trong vàng son, xen lẫn rất nhiều câu chuyện tình yêu khổ sở mà duy mỹ, dần dần rực rỡ dưới ngòi bút của Trương Ái Linh. Phát triển cho tới bây giờ, sắc thái thần bí của Thượng Hải không hề biến mất, kèm theo nhà cao tầng cao vút mọc lên, trong lâu đời hình như lại tăng thêm hơi thở thời thượng và quốc tế cho tòa thành thị này.
Đây là một thành thị có nội hàm.
Bởi vì nội hàm, cho nên có rất nhiều chuyện xưa không muốn ai biết lắng đọng ở tòa thành thị này, lắng đọng, dần dần tạo thành một loại văn hóa và nội tình.
Kiều Tịch Hoàn ngồi trong xe con, ánh mắt lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ xe, cảm nhận Thượng Hải trong ấn tượng khi còn bé của mình và trước mắt hiện giờ không giống nhau.
Có lẽ đang cảm nhận, tòa thành thị này cho cô biến hóa, biến hóa từ trong ra ngoài.
Cô mím môi, thu hồi tầm mắt, dựa lên ghế ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.
Có lúc bản thân lại đột nhiên ngẩn người như vậy, sau đó nghĩ tới một chút chuyện không đâu, hóa giải tâm tình có phần bị đè nén của mình, cũng dường như khiến thứ gì đó tương đối rộng lớn lây nhiễm mình, không muốn để tâm tình mình trở nên dè dặt cẩn trọng như vậy, cho tới bây giờ cô đều không phải là người nhạy cảm.
Mình sống lại một đời, không hiểu sao thay đổi rất nhiều.
Có phần trở nên sầu não, có phần trở nên lo được lo mất.
Một lầ bị rắn cắn từ đó sợ dây thừng, cô nghĩ, cô cũng không tránh khỏi tâm trạng người thường sẽ có.
Tối hôm qua Cố Tử Thần không giải thích gì với cô.
Thật ra cô biết, vết thương kia không phải do té ngã, nhưng Cố Tử Thần lại không nói một chữ, cô thật sự không biết rõ, cái Cố Tử Thần gọi là thổ lộ tiếp nhận cô đại biểu cho cái gì, càng ngày càng không rõ ràng lắm, cũng không biết cái anh gọi là kêu cô chờ đợi phải cần thời gian bao lâu, một tháng, một năm, mười năm, hay là cả đời?!
Cô hơi châm chọc cười một tiếng.
Cố Tử Thần thật sự vẫn đi vào trong lòng cô, trở thành người trên đầu quả tim cô, một lần nữa quan trọng.
Lòng người đúng là thứ khó nắm trong tay nhất, không chỉ người khác, bản thân cũng vậy.
Cô rõ ràng đã nói, không yêu đương không tình cảm.
Lại vẫn đáh không lại biến hóa và khát vọng trong thế giới nội tâm, biến thành dáng vẻ như hiện tại.
Có ai đã từng nói, yêu trước, là thua.
Ở trên người Tề Lăng Phong, thể hiện vô cùng tinh tế, cô thua rất khốc liệt.
Ở trên người Cố Tử Thần.
Cô lại yêu trước, cô không biết mình có thể lại dẫm lên vết xe đổ không.
Cô nhếch miệng cười, có vẻ càng ngày càng bất đắc dĩ.
Vũ Đại lái xe, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn cảm xúc đa sầu đa cảm của cô, nhìn vẻ mặt không thể làm gì hiếm khi biểu lộ ra trên mặt cô ấy, mím môi, nói thẳng, “Dáng vẻ của cô nhìn có vài phần kỳ quái.”
Kiều Tịch Hoàn không hề đảo tròng mắt, lẳng lặng nói, “Khi cô gặp được tình yêu thì sẽ giống như tôi.”
“Tôi không biết.” Vũ Đại nói.
Hình như Kiều Tịch Hoàn nở nụ cười, cười như vậy rõ ràng đang nói rằng, đó là bây giờ cô chưa gặp, cho nên mới vịt chết còn cứng mỏ.
Vũ Đại cau mày, “Tôi thật sự không biết, bởi vì tôi biết, tôi không thể có được tình yêu.”
“Là người đều có tư cách có được.” Kiều Tịch Hoàn ngẩng đầu nhìn Vũ Đại, cảm giác sao người phụ nữ này thảo luận chuyện yêu đường cứ cảm thấy hơi kỳ quái.
Vũ Đại như không có chuyện gì nói, “Tôi không biết.”
Kiều Tịch Hoàn cũng không muốn nhiều lời.
Nói nhiều rồi, người phụ nữ vẫn sẽ không hiểu mình.
Ngược lại, bản thân tìm phiền toái mà thôi.
Cô cúi đầu, nhìn điện thoại đột nhiên vang lên.
Cầm điện thoại di động lên, nhìn hiển thị gọi đến, nhận, “Tề Lăng Phong.”
“Nghe nói Cố Tử Hàn đang tiếp nhận công ty Ngôn thị.” Tề Lăng Phong nói, gọn gàng dứt khoát.
“Có vấn đề?” Kiều Tịch Hoàn nhướng mày.
“Chúng ta làm đối tác, cô là người cố gắng muốn trừ khử Cố Tử Hàn, cô không cảm thấy chúng ta nên cùng chung tin tức sao?” Bên kia truyền đến giọng nói hơi lạnh lẽo.
“Cho nên anh định nói gì?”
“Chúng ta gặp mặt nói.”
Kiều Tịch Hoàn nhìn đồng hồ, “Bây giờ?”
“Có gì không thể.”
“Ở đâu?!” Xác định, trong khoảng thời gian này ở công ty thật sự không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, cũng không quan tâm để lỡ giờ làm việc một ngày hai ngày.
Hơn nữa bởi vì trong khoảng thời gian này quá rảnh rỗi, mới khiến một sợi gân của mình thua trên tay Cố Tử Thần.
“Đường Nam Kinh, Túy cà phê.”
“Được.”
Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại.
Cô nói với Vũ Đại, “Đi Túy cà phê đường Nam Kinh.”
Vũ Đại gật đầu.
Đảo tay lái.
Hợp tác với Tề Lăng Phong thật ra là tốt, ít nhất người đàn ông này có mục đích rõ ràng, thủ đoạn kiên quyết.
Xe nhanh chóng đến nơi, co xuống xe, để Vũ Đại ở trên xe đợi cô, mình lên lầu, dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ đến phòng bao, nhìn thấy Tề Lăng Phong đã âu phục chỉnh tề xuất hiện ở đó, thân thể tao nhã vắt chéo hai chân, ngồi trên ban công ngoài phòng bao, hóng gió sớm sông Hoàng Phổ, cầm một tách café trên tay, nhấp nhẹ, dáng vẻ rất hưởng thụ.
Đảo mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn xuất hiện, nhướng mắt lên, ý bảo cô ngồi ở vị trí bên cạnh.
“Một ly Lam Sơn, cám ơn.” Nói xong, đã đi qua, ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ lễ phép gật đầu, rời đi.
Không bao lâu, đưa một tách Lam Sơn tới, lại cung kính lui ra.
Trong cả quá trình, hai người đều không mở miệng nói chuyện, cứ nhìn mặt sông Hoàng Phổ như vậy, ánh sáng mặt trời chói chang giống như kim cương trôi nổi dập dờn.
Mình đã từng là người chủ nghĩa hưởng lạc, thích hưởng thụ phục vụ phong phú, thích hưởng thụ phong cảnh phong phú, thích hưởng thụ cưng chiều và yêu đương đến từ người đàn ông bên cạnh.
Vốn tưởng rằng tất cả đều là chuyện đương nhiên.
Chuyện đương nhiên…
Cô đột nhiên hơi châm chọc bật cười, cười đến khoa trương.
“Em cười cái gì?” Tề Lăng Phong chủ động mở miệng.
Kiều Tịch Hoàn thu lại nụ cười, quay đầu nhìn anh ta, “Cười mình trước kia cũng từng ngu ngốc.”
Tề Lăng Phong không có vẻ mặt đặc biệt gì, hình như nhận định rằng, Kiều Tịch Hoàn đang nói mình từng gây ra nhiều trò hề như vậy trong xã hội thượng lưu, cho nên không hề để ý nói, “Người phải nhìn kỹ càng.”
“Quả thật, nên nhìn kỹ càng.” Kiều Tịch Hoàn ý vị sâu xa nói, nhấp một ngụm café, nói thẳng, “Nói đi, anh muốn tôi làm gì cho anh?”
“Không phải làm vì anh, chúng ta bây giờ có quan hệ hợp tác, là làm cho chúng ta.” Tề Lăng Phong sửa lại.
Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, “Tôi thật sự không quá vui vẻ dùng ‘chúng ta’ để hình dung quan hệ giữa anh và tôi, nhưng bây giờ, hình như không thể không thừa nhận, ‘chúng ta’ quả thật đang đứng trên một phía thống nhất.”
Hình như Tề Lăng Phong rất hài lòng với đáp án của Kiều Tịch Hoàn, khóe môi đẹp
Sóng người chật chội, cực kỳ náo nhiệt.
Lúc nhỏ từng xem rất nhiều bài mô tả cảnh tượng Thượng Hải, Thượng Hải thời kỳ dân quốc, ca múa vui mừng, ngợp trong vàng son, xen lẫn rất nhiều câu chuyện tình yêu khổ sở mà duy mỹ, dần dần rực rỡ dưới ngòi bút của Trương Ái Linh. Phát triển cho tới bây giờ, sắc thái thần bí của Thượng Hải không hề biến mất, kèm theo nhà cao tầng cao vút mọc lên, trong lâu đời hình như lại tăng thêm hơi thở thời thượng và quốc tế cho tòa thành thị này.
Đây là một thành thị có nội hàm.
Bởi vì nội hàm, cho nên có rất nhiều chuyện xưa không muốn ai biết lắng đọng ở tòa thành thị này, lắng đọng, dần dần tạo thành một loại văn hóa và nội tình.
Kiều Tịch Hoàn ngồi trong xe con, ánh mắt lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ xe, cảm nhận Thượng Hải trong ấn tượng khi còn bé của mình và trước mắt hiện giờ không giống nhau.
Có lẽ đang cảm nhận, tòa thành thị này cho cô biến hóa, biến hóa từ trong ra ngoài.
Cô mím môi, thu hồi tầm mắt, dựa lên ghế ngồi, nhắm mắt dưỡng thần.
Có lúc bản thân lại đột nhiên ngẩn người như vậy, sau đó nghĩ tới một chút chuyện không đâu, hóa giải tâm tình có phần bị đè nén của mình, cũng dường như khiến thứ gì đó tương đối rộng lớn lây nhiễm mình, không muốn để tâm tình mình trở nên dè dặt cẩn trọng như vậy, cho tới bây giờ cô đều không phải là người nhạy cảm.
Mình sống lại một đời, không hiểu sao thay đổi rất nhiều.
Có phần trở nên sầu não, có phần trở nên lo được lo mất.
Một lầ bị rắn cắn từ đó sợ dây thừng, cô nghĩ, cô cũng không tránh khỏi tâm trạng người thường sẽ có.
Tối hôm qua Cố Tử Thần không giải thích gì với cô.
Thật ra cô biết, vết thương kia không phải do té ngã, nhưng Cố Tử Thần lại không nói một chữ, cô thật sự không biết rõ, cái Cố Tử Thần gọi là thổ lộ tiếp nhận cô đại biểu cho cái gì, càng ngày càng không rõ ràng lắm, cũng không biết cái anh gọi là kêu cô chờ đợi phải cần thời gian bao lâu, một tháng, một năm, mười năm, hay là cả đời?!
Cô hơi châm chọc cười một tiếng.
Cố Tử Thần thật sự vẫn đi vào trong lòng cô, trở thành người trên đầu quả tim cô, một lần nữa quan trọng.
Lòng người đúng là thứ khó nắm trong tay nhất, không chỉ người khác, bản thân cũng vậy.
Cô rõ ràng đã nói, không yêu đương không tình cảm.
Lại vẫn đáh không lại biến hóa và khát vọng trong thế giới nội tâm, biến thành dáng vẻ như hiện tại.
Có ai đã từng nói, yêu trước, là thua.
Ở trên người Tề Lăng Phong, thể hiện vô cùng tinh tế, cô thua rất khốc liệt.
Ở trên người Cố Tử Thần.
Cô lại yêu trước, cô không biết mình có thể lại dẫm lên vết xe đổ không.
Cô nhếch miệng cười, có vẻ càng ngày càng bất đắc dĩ.
Vũ Đại lái xe, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Kiều Tịch Hoàn, nhìn cảm xúc đa sầu đa cảm của cô, nhìn vẻ mặt không thể làm gì hiếm khi biểu lộ ra trên mặt cô ấy, mím môi, nói thẳng, “Dáng vẻ của cô nhìn có vài phần kỳ quái.”
Kiều Tịch Hoàn không hề đảo tròng mắt, lẳng lặng nói, “Khi cô gặp được tình yêu thì sẽ giống như tôi.”
“Tôi không biết.” Vũ Đại nói.
Hình như Kiều Tịch Hoàn nở nụ cười, cười như vậy rõ ràng đang nói rằng, đó là bây giờ cô chưa gặp, cho nên mới vịt chết còn cứng mỏ.
Vũ Đại cau mày, “Tôi thật sự không biết, bởi vì tôi biết, tôi không thể có được tình yêu.”
“Là người đều có tư cách có được.” Kiều Tịch Hoàn ngẩng đầu nhìn Vũ Đại, cảm giác sao người phụ nữ này thảo luận chuyện yêu đường cứ cảm thấy hơi kỳ quái.
Vũ Đại như không có chuyện gì nói, “Tôi không biết.”
Kiều Tịch Hoàn cũng không muốn nhiều lời.
Nói nhiều rồi, người phụ nữ vẫn sẽ không hiểu mình.
Ngược lại, bản thân tìm phiền toái mà thôi.
Cô cúi đầu, nhìn điện thoại đột nhiên vang lên.
Cầm điện thoại di động lên, nhìn hiển thị gọi đến, nhận, “Tề Lăng Phong.”
“Nghe nói Cố Tử Hàn đang tiếp nhận công ty Ngôn thị.” Tề Lăng Phong nói, gọn gàng dứt khoát.
“Có vấn đề?” Kiều Tịch Hoàn nhướng mày.
“Chúng ta làm đối tác, cô là người cố gắng muốn trừ khử Cố Tử Hàn, cô không cảm thấy chúng ta nên cùng chung tin tức sao?” Bên kia truyền đến giọng nói hơi lạnh lẽo.
“Cho nên anh định nói gì?”
“Chúng ta gặp mặt nói.”
Kiều Tịch Hoàn nhìn đồng hồ, “Bây giờ?”
“Có gì không thể.”
“Ở đâu?!” Xác định, trong khoảng thời gian này ở công ty thật sự không có chuyện gì đặc biệt quan trọng, cũng không quan tâm để lỡ giờ làm việc một ngày hai ngày.
Hơn nữa bởi vì trong khoảng thời gian này quá rảnh rỗi, mới khiến một sợi gân của mình thua trên tay Cố Tử Thần.
“Đường Nam Kinh, Túy cà phê.”
“Được.”
Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại.
Cô nói với Vũ Đại, “Đi Túy cà phê đường Nam Kinh.”
Vũ Đại gật đầu.
Đảo tay lái.
Hợp tác với Tề Lăng Phong thật ra là tốt, ít nhất người đàn ông này có mục đích rõ ràng, thủ đoạn kiên quyết.
Xe nhanh chóng đến nơi, co xuống xe, để Vũ Đại ở trên xe đợi cô, mình lên lầu, dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ đến phòng bao, nhìn thấy Tề Lăng Phong đã âu phục chỉnh tề xuất hiện ở đó, thân thể tao nhã vắt chéo hai chân, ngồi trên ban công ngoài phòng bao, hóng gió sớm sông Hoàng Phổ, cầm một tách café trên tay, nhấp nhẹ, dáng vẻ rất hưởng thụ.
Đảo mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn xuất hiện, nhướng mắt lên, ý bảo cô ngồi ở vị trí bên cạnh.
“Một ly Lam Sơn, cám ơn.” Nói xong, đã đi qua, ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ lễ phép gật đầu, rời đi.
Không bao lâu, đưa một tách Lam Sơn tới, lại cung kính lui ra.
Trong cả quá trình, hai người đều không mở miệng nói chuyện, cứ nhìn mặt sông Hoàng Phổ như vậy, ánh sáng mặt trời chói chang giống như kim cương trôi nổi dập dờn.
Mình đã từng là người chủ nghĩa hưởng lạc, thích hưởng thụ phục vụ phong phú, thích hưởng thụ phong cảnh phong phú, thích hưởng thụ cưng chiều và yêu đương đến từ người đàn ông bên cạnh.
Vốn tưởng rằng tất cả đều là chuyện đương nhiên.
Chuyện đương nhiên…
Cô đột nhiên hơi châm chọc bật cười, cười đến khoa trương.
“Em cười cái gì?” Tề Lăng Phong chủ động mở miệng.
Kiều Tịch Hoàn thu lại nụ cười, quay đầu nhìn anh ta, “Cười mình trước kia cũng từng ngu ngốc.”
Tề Lăng Phong không có vẻ mặt đặc biệt gì, hình như nhận định rằng, Kiều Tịch Hoàn đang nói mình từng gây ra nhiều trò hề như vậy trong xã hội thượng lưu, cho nên không hề để ý nói, “Người phải nhìn kỹ càng.”
“Quả thật, nên nhìn kỹ càng.” Kiều Tịch Hoàn ý vị sâu xa nói, nhấp một ngụm café, nói thẳng, “Nói đi, anh muốn tôi làm gì cho anh?”
“Không phải làm vì anh, chúng ta bây giờ có quan hệ hợp tác, là làm cho chúng ta.” Tề Lăng Phong sửa lại.
Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, “Tôi thật sự không quá vui vẻ dùng ‘chúng ta’ để hình dung quan hệ giữa anh và tôi, nhưng bây giờ, hình như không thể không thừa nhận, ‘chúng ta’ quả thật đang đứng trên một phía thống nhất.”
Hình như Tề Lăng Phong rất hài lòng với đáp án của Kiều Tịch Hoàn, khóe môi đẹp
|
/468
|

