lỗi vì làm phiền sớm vậy.
Hôm nay tôi đưa thằng ranh này đến xin lỗi An Cửu nhà anh " "Ba, ai sai thì người đó xin lỗi, con không xin lỗi cái con quái vật đó đâu…" Chát Một cái bạt tai nảy lửa giáng xuống.
Sở Hạo ôm mặt, không thể tin nổi, ba chưa bao giờ đánh cậu như vậy.
Đáng chết thật Tống An Cửu, hôm nay mối thù này coi như kết sổ Không chơi chết cô thì tôi không mang họ Sở nữa Bên trong đang ầm ĩ, Tống An Cửu nghe thấy động, đi dép lẹp xẹp ra, tay ôm gối, đầu óc vẫn lơ mơ vì mới tỉnh ngủ.
Cô mặc bộ đồ ngủ cotton màu hồng hoa nhí mà Phó Thần Thương để sẵn đầu giường.
Rõ ràng đầu óc còn chưa tỉnh hẳn, không thì có đánh chết cô cũng không mặc bộ đồ ngủ đó.
Nhưng vừa thấy gương mặt Sở Hạo, cô lập tức tỉnh táo lại, khuôn mặt biến đổi 180 độ, hiện lên nét ngông nghênh trêu ngươi "Ơ kìa, không phải Sở thiếu gia sao?
Sao hả?
Hôm trước bị đánh chưa đủ đau à?" Vừa thấy Tống An Cửu bước ra, Sở Hạo còn chưa kịp nhận ra cô.
Nhìn thấy cô mặc đồ ngủ, mặt lại hơi đỏ, nhưng khi cô vừa mở miệng nói chuyện, cậu ta như bị sét đánh trúng đỉnh đầụ "Sao...
sao cậu là Tống An Cửu?" Không thể nào Chắc chắn là do cậu mở mắt sai cách rồi Cô gái trước mắt thanh thuần đáng yêu như đóa bách hợp, đúng chuẩn gu của cậu, y như nữ thần trong mộng "Chào buổi sáng, bạn học An Cửụ.." Sở Trấn Sở cũng sững lại, con trai mình đúng là giỏi xạo, còn dám nói con bé xấu như khủng long nữa chứ Phó Thần Thương nhíu mày, lạnh nhạt chắn trước mặt Tống An Cửu "Không liên quan đến em, vào ngủ tiếp đi, cơm xong anh gọi." "Ờ..." Tống An Cửu rụt rè lui về.
Anh đã nói vậy rồi, cô cũng chẳng cần phải đôi co với Sở Hạo làm gì.
"Chú à, cháu xin lỗi, tất cả là lỗi của cháu, cháu không dám nữa đâu Về sau cháu nhất định sẽ đối xử tốt với bạn học Tống An Cửu Chú cứ yên tâm " Sở Hạo vừa nói vừa dán mắt theo bóng cô, chỉ thiếu nước quỳ xuống xin "Chú cho cháu được chịu trách nhiệm cả đời đi " Sở Trấn Sở nhìn con trai mình với ánh mắt không thể tin nổi.
Thằng nhóc này ăn nhầm thuốc à?
Phó Thần Thương bỗng có chút hối hận vì đã cải tạo lại Tống An Cửụ Trước kia chỉ có cô đi trêu người khác, bây giờ thì bị người khác trêu ngược lại rồi.
Cuối cùng, vụ việc được giải quyết ổn thỏa.
Phó Thần Thương không truy cứu thêm.
Nhà trường mượn cớ tổ chức lễ tốt nghiệp mời toàn thể phụ huynh đến dự, nhân tiện chọn thời điểm thích hợp để làm rõ sự việc Tống An Cửu bị ghi lỗi vì đánh người.
Sở Trấn Sở cũng đích thân đứng ra xin lỗi mọi người.
Chỉ là...
nhân vật chính Tống An Cửu lại không đến.
Hôm qua cô đã ngủ không yên, sáng sớm lại bị quấy rầy mấy lần, giờ đang ngủ bù.
Phó Thần Thương nói không đi cũng không sao, cô nghe thế thì càng vui vẻ, tắt luôn điện thoại, ngủ một giấc trời long đất lở.
Khi tỉnh dậy, đồ ăn nóng hổi đã dọn sẵn.
Ban đầu Tống An Cửu còn hơi đề phòng, nhưng ăn một lúc là quên sạch, không chỉ ăn hai bát mà còn múc thêm bát nữa, hoàn toàn quên mất quy luật "vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạó.
"Ăn xong rồi à?" Phó Thần Thương đã đặt đũa từ lâu, ngồi ở ghế sofa đọc sách, thấy cô cuối cùng cũng ngừng ăn, ngẩng đầu hỏi.
"Xong rồi " Tống An Cửu thoả mãn xoa bụng, cảm
|
/679
|

