lại, chỉ thấy Phó Thần Thương khoanh tay đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ, không rõ đã đứng đó từ bao giờ.
Xạo Tối qua anh mà gọi là “mềm lòng” á?
Cô gào khản cả cổ, anh cũng chẳng động lòng một chút nào… "Em định đi đâu?" Phó Thần Thương liếc nhìn cô một cái.
Thấy cô im lặng không đáp, anh dịu giọng "Nói anh nghe thử xem, biết đâu anh sẽ cho em đi." "Thật không đó?" Tống An Cửu lập tức kể rành rọt mọi chuyện, đại khái là hồi trước cô từng đua xe lậu và giành giải nhất, ăn được mười vạn tiền thưởng, ai ngờ lại đắc tội người ta, giờ bị gọi ra đấu tay đôi để trả đũa.
Nhưng vừa dứt lời, Phó Thần Thương đã không cần suy nghĩ mà dập tắt hy vọng "Không được đi." Tống An Cửu như bùng cháy "Ít nhất anh cũng phải suy nghĩ chứ Không phải anh nói sẽ cân nhắc sao?
Chuyện này đâu phải lỗi của em, là người ta khıêu khích trước " "Được thôi, vậy anh hỏi em, không đi thì có sao không?" "Thì...
thì mất mặt chứ sao " Cô lắp bắp.
"Từ nay về sau em sẽ cắt đứt hết liên hệ với đám người đó, nên chuyện đó không xảy ra được." "Ai nói em sẽ cắt đứt với họ?" "Anh nói." Vừa dứt lời, Phó Thần Thương đã bế cô lên bằng một vòng tay gọn gàng.
"Phó Thần Thương, thả em xuống " "Muốn anh làm tiếp nữa thì cứ giãy đi." Giọng nói trầm khàn kề bên tai, mang theo ám muội khiến người ta run rẩy.
"Anh..." Tống An Cửu trừng mắt nhìn anh, cả người run rẩy vì giận.
Phó Thần Thương khẽ xoa trán, bàn tay to đặt sau lưng cô vỗ nhẹ dỗ dành "Em không mệt à?
Thật sự muốn đi đến vậy sao?" Mệt Đương nhiên là mệt rồi Ai thèm đi chứ Có điều không đi thì còn biết làm gì...
"Đã không muốn thì cần gì phải ép bản thân?" Anh nghĩ cô muốn chắc?
Cô đâu còn lựa chọn nào khác "Ngủ ngon đi.
Anh đảm bảo khi em tỉnh dậy, mọi chuyện sẽ không ảnh hưởng gì tới em." Hay thật, rõ ràng là anh không cho cô đi, giờ lại nói như thể cô tự nguyện ở lại, còn làm bộ là người tốt giúp cô quyết định.
Càng nghĩ càng tức.
Một lần hai lần thì thôi, nhưng sao lần nào cũng vậy?
Mỗi lần mở miệng là lật ngược tình thế, lại khiến người ta chẳng thể không phục.
Khả năng đảo trắng thành đen của anh đúng là thần sầu Không lẽ ông trời phái anh đến để thu phục cô?
"Ngoan, ngủ đi " Âm thanh dịu dàng như có ma lực, cùng bàn tay ấm áp nơi lưng khiến cô dần dịu lại.
Vì quá mệt, chỉ cần buông lỏng là ngay lập tức thiếp đi.
Sáng hôm sau, Phó Thần Thương đang làm bữa sáng thì chuông cửa vang lên.
Hôm nay đúng là chẳng được yên thân.
Ngoài cửa.
"Ba, sao ba cứ không chịu tin con vậy?
Con gái nhà họ Tống nhìn như khủng long, con mà đi giở trò với cô ta mới là lạ " "Thằng nhóc thúi, im ngay cho tao Tao đâu biết mày bị dây thần kinh nào đứt mà hành xử như vậy " Đúng vậy, cậu ta quả thật là bị đứt dây thần kinh mới đi cá cược mà dây vào cái con "quái vật" đó, để giờ đây sắp tốt nghiệp cũng không được yên.
Giờ cả trường đang đồn ầm lên là cậu ta đói khát quá hóa liều, dòm ngó "nữ quái số một" của trường Thịnh Cẩn, mất mặt gần chết Lúc Phó Thần Thương mở cửa, hai cha con đang cãi nhau ỏm tỏi.
Thấy Phó Thần Thương mặc tạp dề hình gấu, Sở Trấn Sở hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, kéo thằng con mình ra trước mặt "Phó tiên sinh, xin
|
/679
|

