CÔ DÂU BỊ CHIẾM ĐOẠT - Full

Chương 238: Thuỷ sam uyển là chỗ ở của mẹ

/687


.Mặc Diệu Dương còn chẳng ngồi xe bảo vệ môi trường, một mình đi bộ trong nhà tổ họ Mặc.

Bóng dáng của anh, dưới sự soi rọi của ánh trăng và ánh đèn, hiện lên càng thêm cao lớn. Người đàn ông gửi gắm một cái nhìn sâu thảm mà phức tạp về nơi mà An Đình Đình bị nhốt.

Đình Đình, em hận anh cũng được, oán anh cũng được! Tóm lại, anh sẽ không để cho em rời khỏi anh. Vĩnh viễn cũng sẽ không!

Bước chân bất tri bất giác đi đến Ngô Đồng Uyển, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, Mặc Diệu Dương khẽ giãn mi tâm ra, đi vào bên trong.

Cốc Nhược Lâm còn chưa nghỉ ngơi, hôm nay là ngày cử hành hôn lễ của cô ta và Mặc Diệu Dương. Tuy nhiên, anh đã biến mất nửa đường, sau chuyện đó anh cũng đã giải thích rồi, nói là có chuyện quan trọng phải đi làm. Cô ta đang đợi anh quay về.

Thông qua cửa sổ sát đất ở đại sảnh, nhìn thấy bên ngoài có bóng người đang chuyển động. Trên mặt cô ta lộ ra biểu cảm

hoan hỉ, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

“Diệu Dương, anh đi đâu vậy?” Cốc Nhược Lâm vẫn mặc chiếc váy dạ hội màu xanh nhạt, khuôn mặt trang điểm vẫn cao quý và tự nhiên. Ngũ quan khuôn mặt rất tinh xảo, thuộc loại mỹ nữ cổ điển.

Lại cộng với sự điểm xuyến của chiếc váy này, khiến vóc dáng của cô ta trông càng gây đi.

Đôi con ngươi của Mặc Diệu Dương nhàn nhạt quét nhìn khuôn mặt cô ta một cái, nói: “Đi có chút chuyện.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Cốc Nhược Lâm khẽ sững sờ một chút, nhưng rất nhanh liên mỉm cười rạng rỡ, hỏi: “Là chú em tìm

anh nói chuyện sao?”

Lời này vừa thốt ra, đáy mắt Mặc Diệu Dương chợt loé qua một tia chán ghét không dễ phát giác ra.

“Ừm, bàn chút chuyện.” Mặc Diệu Dương nhàn nhạt nói.

Cốc Nhược Lâm cười, rồi thay đổi chủ đề, nói: “Nếu đã như vậy, em cũng không hỏi nữa. Đây dù sao cũng là chuyện giữa đàn ông các anh, một cô gái như em không thích hợp chen miệng vào.”

Cô ta nói xong, quay người, rót một ly nước ấm, đưa đến trước mặt anh, dịu dàng nói: “Nói chuyện lâu như vậy rồi, khát rồi đúng không. Cho anh này, uống chút nước đi.”

Mặc Diệu Dương đưa tay nhận lấy, uống một ngụm.

Cốc Nhược Lâm lại nhận lấy chiếc ly, đặt qua một bên. Sau đó lại nhẹ nhàng khoác lấy tay anh, nũng nịu nói: “Diệu Dương, em không muốn ở Ngô Đông Uyển, em muốn đi Thuỷ Sam Uyển ở. Chỗ này xa lạ vắng vẻ quá, em cũng không quen lắm.”

Mặc Diệu Dương không có đẩy tay cô ta ra, nhưng phản ứng của anh lại rất lạnh nhạt. Nói: “Em vốn đã không quen thuộc với Thuỷ Sam Uyển rồi, ở Ngô Đông Uyển không phải cũng như nhau sao.”

“Nhưng mà... nhưng mà, em cảm thấy, Thuỷ Sam Uyển mới là nhà chính của chúng ta.” Cốc Nhược Lâm cảm thấy có chút uỷ khuất.

Cô ta biết rõ, lúc người phụ nữ đó ở nhà tổ họ Mặc, trước giờ luôn ở Thuỷ Sam Uyển với Mặc Diệu Dương. Đây không phải là cô ta thích ở chỗ đó, mà Thuỷ Sam Uyển là một loại tượng trưng cho thân phận.

“Nhược Lâm.”  gật đầu, bắt đầu nói rõ đầu đuôi ngọn ngành ra.

Hoá ra, một ngày trước khi Mặc Diệu Dương mất tích, là bị Cốc Kiến Bân gọi đến nhà họ Cốc. Vốn dĩ, chuyện tình giữa Cốc Nhược Lâm và Mặc Diệu Dương luôn được giấu kín. Vì vậy, hầu như không ai biết chuyện giữa bọn họ.

Sự xuất hiện của An Đình Đình đã dân thay đổi ý định ban đầu của anh. Thật sự, nói trắng ra, đời này Mặc Diệu Dương vốn không định lấy vợ sinh con, bởi vì ngoại trừ huyết hải thâm thù ra, con đường anh phải đi vẫn cực kỳ nguy hiểm.

Vì vậy, anh đã nói với Cốc Nhược Lâm, anh thích cô ta, nhưng anh sẽ không lấy cô ta làm vợ. Bởi vì, anh không hy vọng người phụ nữ mà mình thích sẽ phải sống cuộc sống sợ hãi với anh.

/687

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status