CÔ DÂU BỊ CHIẾM ĐOẠT - Full

Chương 237: Bị nhốt cả đời

/687


Mặc Diệu Dương hoàn toàn không cho cô có cơ hội nói chuyện, anh đứng dậy đi ra ngoài.

An Đình Đình ngồi trên sô pha, ánh mắt phức tạp nhìn anh rời đi.

Đến khi tiếng đóng cửa truyền đến, cô mới lấy lại tinh thần trong khiếp sợ. Cô vội vàng đứng dậy, hai tay cầm váy cưới nặng nề chạy tới cửa.

Đáng tiếc cửa đã bị khóa. Cô dùng sức gõ cửa, rốt cuộc bên ngoài cũng có phản ứng.

Nhưng người mở cửa không phải là Mặc Diệu Dương. Nhìn cách ăn mặc có lẽ là bảo vệ nhà họ Mặc. An Đình Đình cẩn thận quan sát, đứng ở cửa có khoảng sáu người.

"Cô An, xin hỏi có chuyện gì?" Một người trong đó mở miệng hỏi.

"Để tôi đi!" An Đình Đình biết không thể nào, nhưng vẫn muốn mở miệng nói.

"Tôi xin lỗi, cô An, cậu hai không dặn dò nên chúng tôi không thể làm như vậy."

Không còn cách nào khác! An Đình Đình biết hôm nay cho dù cô làm thế nào cũng không thể rời khỏi chỗ này. Cô tự mình đóng sầm cửa lại, dùng sức rất lớn.

Lúc cửa đóng lại, cô không kiềm được nước mắt lại rơi xuống.

Cố nhớ ngày đó đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn với Mặc Diệu Dương, từ đầu đến cuối khoảng mấy phút. Trần Hằng đổi xưng hô với cô từ cô An thành mợ chủ. Lúc ấy cô cảm thấy đúng là trớ trêu.

Mà bây giờ những người ngoài cửa đổi xưng hô từ mợ chủ thành cô An!

A!!! Ha ha. Quanh đi quấn lại, thân phận của cô quay về cô An.

Cô bất lực ngồi trên sô pha, mờ mịt nhìn áo cưới mặc trên người đầy châm chọc, nước mắt lại rơi xuống lân nữa.

Trước đó không lâu, cô còn đắm chìm trong cuộc sống mới cưới ngọt ngào hạnh phúc. Nhưng hiện tại cô phải nuốt xuống nỗi đau đớn này.

An Đình Đình suy sụp ngồi trên sô pha, tầm mắt nhìn cửa sổ sát đất.

Sắc trời dần tối xuống. Lúc này cô cũng không biết mình đang ở đâu, rốt cuộc cô còn ở nhà cũ họ Mặc hay không cũng không chắc lắm. Nhưng bên ngoài không có âm thanh của hôn lễ, nhưng mặc dù như vậy, An Đình Đình nghĩ bên ngoài nhất định rất náo nhiệt.

Mặc Diệu Dương nhất định kéo cô gái kia nghiêm túc đứng trước mặt mục sư hoàn thành lời thê tuyên thệ.

Bọn họ sẽ trao nhẫn kết hôn, hạnh phúc hôn môi đối phương, yêu thương ôm nhau khóc... Bọn họ sẽ năm tay nhau mời rượu và trò chuyện với các khách mời đến tham gia hôn lễ.

Cũng không biết người nhà họ Mặc có ồn ào phá động phòng hay không. Có lẽ đêm nay bọn họ ở Thủy Sam Uyển?

Thủy Sam Uyển! Cô nhớ chỗ đó từng có rất nhiêu ký ức ngọt ngào với Mặc Diệu Dương, trái tim bắt đầu đau đớn...

Có người đưa tới bữa tối. Có canh có thức ăn đều là những món An Đình Đình thích lúc ở Thủy Sam Uyển. Nhưng hôm nay cô không hề có khẩu vị.

Đừng nói cô ăn cơm, ngay cả uống một ngụm nước cũng không muốn.

"Cô An, mời cô ăn bữa tối." Người nọ lễ phép nói xong thì nhẹ nhàng đi ra ngoài.

 nghe nói cô đã ăn cơm tối, còn đã ngủ rồi thì trong dễ chịu hơn một chút. Có thể như vậy là tốt nhất, anh sợ cô sẽ nghĩ quẩn trong lòng hành hạ chính mình.

"Được, vậy là tốt rồi." Mặc Diệu Dương không ngừng gật đầu, thu lại ánh mắt từ trên cửa. Lại không quên dặn dò: "Nhớ kỹ, trông coi cô ấy, không cho phép cô ấy rời đi một bước, cũng không cho bất kỳ ai đi vào.”

/687

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status