Sáng sớm hôm sau.
An Đình Đình bị mẹ Dung gọi dậy sớm.
“Ai, mợ hai, sao mợ lại ngủ trong phòng khách? Cả đêm thế này, nếu bị lạnh thì làm sao?” Mẹ Dung vô cùng đau lòng, không biết là nên đắp chăn cho An Đình Đình, hay là nên gọi cô dậy, kêu cô về phòng ngủ.
An Đình Đình dụi mắt nhập nhèm, nhìn sắc trời bên ngoài.
Trời sắp sáng, cô ngủ thiếp đi lúc nào?
“Diệu Dương đâu? Anh ấy cả đêm cũng không vê sao?” ngẩng đầu, không biểu cảm liếc nhìn Hà Tú Liên. Lúc cô nhìn thấy Mặc Diệu Lương đứng cạnh Hà Tú Liên, trong lòng bỗng nhiên hiểu ra.
Mẹ con giương buồm ra trận, khó trách lại nói ra lời như vậy, thì ra là có người chỉ dạy.
Trong lòng cô khinh thường, nhưng trên mặt lại vẫn rất tự nhiên nói: “Còn không phải sao, Diệu Dương tuổi còn trẻ, đã phải quản lý nhà tổ nhà họ Mặc rộng lớn, kinh doanh trải khắp nam bắc, cũng là bình thường. Trọng trách này, không phải một người bình thường có thể gánh vác được. Anh ấy thường nói với con, anh là người đàn ông không quan tâm đến gia đình. Haha, gia đình mà anh ấy không quan tâm là chỉ gia đình nhỏ của con và anh ấy. Thứ mà anh ấy phải quan tâm là gia đình lớn nhà họ Mặc, không còn cách nào, đàn ông thành đại sự, thì phải hi sinh như vậy, nếu không, lấy đâu ra huy hoàng của nhà họ Mặc chứ.”
Một lời nói, nói đến mức khiến mặt mũi đám người Hà Tú Liên quẫn bách.
An Đình Đình bị mẹ Dung gọi dậy sớm.
“Ai, mợ hai, sao mợ lại ngủ trong phòng khách? Cả đêm thế này, nếu bị lạnh thì làm sao?” Mẹ Dung vô cùng đau lòng, không biết là nên đắp chăn cho An Đình Đình, hay là nên gọi cô dậy, kêu cô về phòng ngủ.
An Đình Đình dụi mắt nhập nhèm, nhìn sắc trời bên ngoài.
Trời sắp sáng, cô ngủ thiếp đi lúc nào?
“Diệu Dương đâu? Anh ấy cả đêm cũng không vê sao?” ngẩng đầu, không biểu cảm liếc nhìn Hà Tú Liên. Lúc cô nhìn thấy Mặc Diệu Lương đứng cạnh Hà Tú Liên, trong lòng bỗng nhiên hiểu ra.
Mẹ con giương buồm ra trận, khó trách lại nói ra lời như vậy, thì ra là có người chỉ dạy.
Trong lòng cô khinh thường, nhưng trên mặt lại vẫn rất tự nhiên nói: “Còn không phải sao, Diệu Dương tuổi còn trẻ, đã phải quản lý nhà tổ nhà họ Mặc rộng lớn, kinh doanh trải khắp nam bắc, cũng là bình thường. Trọng trách này, không phải một người bình thường có thể gánh vác được. Anh ấy thường nói với con, anh là người đàn ông không quan tâm đến gia đình. Haha, gia đình mà anh ấy không quan tâm là chỉ gia đình nhỏ của con và anh ấy. Thứ mà anh ấy phải quan tâm là gia đình lớn nhà họ Mặc, không còn cách nào, đàn ông thành đại sự, thì phải hi sinh như vậy, nếu không, lấy đâu ra huy hoàng của nhà họ Mặc chứ.”
Một lời nói, nói đến mức khiến mặt mũi đám người Hà Tú Liên quẫn bách.
|
/687
|

