Thực ra trong lòng An Đình Đình đã rất phản cảm chán ghét Mặc Diệu Lương rồi, từ khi biết mục đích anh ta luôn che giấu, cô liền cảm thấy, người này không đơn giản.
Nhìn thì ấm áp như ngọc, nhưng dã tâm lại cực lớn.
Loại người này, cho người ta cảm giác rất nguy hiểm!
“Diệu Lương, anh rốt cuộc muốn nói gì?” An Đình Đình trực tiếp nói thẳng. Cô thực sự không thích vòng vo với người khác.
Mặc Diệu Lương nhếch môi, nói: “Tính tình chị dâu, thật nóng nảy.”
“,.." Câu này, nghe thế nào cũng có mùi vị trêu chọc. An Đình Đình hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Diệu Lương đã không muốn nói, vậy tôi về trước.”
Dứt lời, cô xoay người, đi vê phía Thủy Sam Uyển.
Mà lúc này, phía sau lại truyền tới tiếng than khẽ của Mặc Diệu Lương.
“Haiz!”" Mặc Diệu Lương thở dài: “Không nghĩ tới anh hai tôi, ngay cả lời thề khi còn nhỏ cũng có thể nhớ, còn giữ lời đến mức này. Bây giờ, hôn lễ long trọng này, cũng xem là hoàn thành tâm nguyện của anh ấy và Tiểu Lâm Nhi rồi.”
Bước chân của người vừa rời đi, lập tức dừng lại.
An Đình Đình liên nhướn mày. Tiểu Lâm Nhi? Hình như cái tên này, không chỉ xuất hiện từ trong miệng Mặc Diệu Lương một lần. Lần trước, lúc anh ta nhắc tới bạn lúc nhỏ của họ, hình như trong đó có một người như vậy. Chỉ là, lúc đó cô chưa để ý mà thôi.
Thấy cô dừng bước, khóe môi Mặc Diệu Lương nhếch lên.
An Đình Đình quay đầu, ánh mắt như nước mùa thu, chăm chú nhìn Mặc Diệu Lương: “Câu này của anh, là có ý gì?”
“Ý gì? Chị thật sự cho rằng, hôn lễ này là chuẩn bị vì chị dâu sao?” Mặc Diệu Lương cũng hoàn toàn thu lại tâm tư đùa cợt của anh ta, nói thẳng vào đề tài chính.
tỉnh lại, đám người trong Thủy Sam Uyển đều đã quay về.
Mạc Ninh Thanh và Mặc Diệu Tuyết cũng ai về nhà nấy.
An Đình Đình đợi đến trời tối, cũng không đợi được Mặc Diệu Dương quay về.
Đứng trước cửa sổ sát đất, An Đình Đình hoài nghi liếc nhìn sắc trời dần tối bên ngoài. Kỳ quái, Diệu Dương sao còn chưa về? Bình thường vào giờ này, anh sớm đã về rồi, sau đó sẽ cùng cô dùng bữa tối.
Mẹ Dung đi tới, nói với cô có thể ăn cơm tối rồi.
An Đình Đình gật đầu, nói: “Đợi thêm lát nữa đi.”
Đợi suốt đến hơn mười giờ tối. An Đình Đình vừa đói vừa buồn ngủ, nhưng bóng dáng Mặc Diệu Dương vẫn không xuất hiện. Cô gọi điện thoại cho anh, lại hiển thị không cách nào kết nối.
Kỳ quái! Anh đi đâu rồi chứ?
Cô đi ăn chút cơm tối trước, sau đó lại quay về sofa đợi.
Người làm cũng lần lượt chúc cô ngủ ngon, quay về phòng mình nghỉ ngơi.
An Đình Đình yên lặng nghe tiếng đồng hồ quả lắc, lại bắt đầu ngẫm nghĩ lại lời nói kỳ quái Mặc Diệu Lương nói lúc chiều.
Không đúng không đúng! Không thể trúng gian kế của người giỏi chiến thuật tâm lý này.
Anh ta nhất định là cố ý nói vậy, mục đích chính là muốn khiến mình rời đi nhà tổ nhà họ Mặc trước, ra ngoài tìm Mặc Diệu Dương. Sau đó, anh ta liền bố trí một phen chuyện phía sau, mượn cơ hội đả kích Mặc Diệu Dương.
Bình tĩnh! Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh, Diệu Dương không về thì anh có thể đi đâu chứ.
An Đình Đình cứ vừa mâu thuẫn vừa an ủi chính mình như vậy. Bất giác, cô ngã lên sofa, mệt mỏi thiếp đi...
Nhìn thì ấm áp như ngọc, nhưng dã tâm lại cực lớn.
Loại người này, cho người ta cảm giác rất nguy hiểm!
“Diệu Lương, anh rốt cuộc muốn nói gì?” An Đình Đình trực tiếp nói thẳng. Cô thực sự không thích vòng vo với người khác.
Mặc Diệu Lương nhếch môi, nói: “Tính tình chị dâu, thật nóng nảy.”
“,.." Câu này, nghe thế nào cũng có mùi vị trêu chọc. An Đình Đình hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Diệu Lương đã không muốn nói, vậy tôi về trước.”
Dứt lời, cô xoay người, đi vê phía Thủy Sam Uyển.
Mà lúc này, phía sau lại truyền tới tiếng than khẽ của Mặc Diệu Lương.
“Haiz!”" Mặc Diệu Lương thở dài: “Không nghĩ tới anh hai tôi, ngay cả lời thề khi còn nhỏ cũng có thể nhớ, còn giữ lời đến mức này. Bây giờ, hôn lễ long trọng này, cũng xem là hoàn thành tâm nguyện của anh ấy và Tiểu Lâm Nhi rồi.”
Bước chân của người vừa rời đi, lập tức dừng lại.
An Đình Đình liên nhướn mày. Tiểu Lâm Nhi? Hình như cái tên này, không chỉ xuất hiện từ trong miệng Mặc Diệu Lương một lần. Lần trước, lúc anh ta nhắc tới bạn lúc nhỏ của họ, hình như trong đó có một người như vậy. Chỉ là, lúc đó cô chưa để ý mà thôi.
Thấy cô dừng bước, khóe môi Mặc Diệu Lương nhếch lên.
An Đình Đình quay đầu, ánh mắt như nước mùa thu, chăm chú nhìn Mặc Diệu Lương: “Câu này của anh, là có ý gì?”
“Ý gì? Chị thật sự cho rằng, hôn lễ này là chuẩn bị vì chị dâu sao?” Mặc Diệu Lương cũng hoàn toàn thu lại tâm tư đùa cợt của anh ta, nói thẳng vào đề tài chính.
tỉnh lại, đám người trong Thủy Sam Uyển đều đã quay về.
Mạc Ninh Thanh và Mặc Diệu Tuyết cũng ai về nhà nấy.
An Đình Đình đợi đến trời tối, cũng không đợi được Mặc Diệu Dương quay về.
Đứng trước cửa sổ sát đất, An Đình Đình hoài nghi liếc nhìn sắc trời dần tối bên ngoài. Kỳ quái, Diệu Dương sao còn chưa về? Bình thường vào giờ này, anh sớm đã về rồi, sau đó sẽ cùng cô dùng bữa tối.
Mẹ Dung đi tới, nói với cô có thể ăn cơm tối rồi.
An Đình Đình gật đầu, nói: “Đợi thêm lát nữa đi.”
Đợi suốt đến hơn mười giờ tối. An Đình Đình vừa đói vừa buồn ngủ, nhưng bóng dáng Mặc Diệu Dương vẫn không xuất hiện. Cô gọi điện thoại cho anh, lại hiển thị không cách nào kết nối.
Kỳ quái! Anh đi đâu rồi chứ?
Cô đi ăn chút cơm tối trước, sau đó lại quay về sofa đợi.
Người làm cũng lần lượt chúc cô ngủ ngon, quay về phòng mình nghỉ ngơi.
An Đình Đình yên lặng nghe tiếng đồng hồ quả lắc, lại bắt đầu ngẫm nghĩ lại lời nói kỳ quái Mặc Diệu Lương nói lúc chiều.
Không đúng không đúng! Không thể trúng gian kế của người giỏi chiến thuật tâm lý này.
Anh ta nhất định là cố ý nói vậy, mục đích chính là muốn khiến mình rời đi nhà tổ nhà họ Mặc trước, ra ngoài tìm Mặc Diệu Dương. Sau đó, anh ta liền bố trí một phen chuyện phía sau, mượn cơ hội đả kích Mặc Diệu Dương.
Bình tĩnh! Bình tĩnh! Nhất định phải bình tĩnh, Diệu Dương không về thì anh có thể đi đâu chứ.
An Đình Đình cứ vừa mâu thuẫn vừa an ủi chính mình như vậy. Bất giác, cô ngã lên sofa, mệt mỏi thiếp đi...
|
/687
|

