Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 30

/1333



tập quân sự B.

Thẩm Thất Thất đi cùng Nguyễn Hạo Thịnh trên cùng một chiếc trực thăng.

Tiểu Lý, nhận lệnh trực tiếp từ thủ trưởng, có nhiệm vụ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Thẩm Thất Thất, ở khu vực B sẽ theo sát cô không rời nửa bước.

Tuy đã đi máy bay vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên Thẩm Thất Thất được trải nghiệm trực thăng.

Tiếng cánh quạt quay sát bên tai, cô phấn khích đến mức dán chặt hai tay vào cửa sổ, cố gắng nhướn người nhìn xuống bên dưới.

Trong khu vực quân sự, tuyệt đối không có bất kỳ chuyến bay dân dụng nào được phép bay qua không phận này.

Nguyễn Hạo Thịnh sau khi lên máy bay vẫn im lặng, mím môi nghe trợ lý báo cáo, nhưng một bàn tay to vẫn giữ chặt eo nhỏ của Thẩm Thất Thất.

Bởi vì cô lúc nào cũng hiếu động, anh sợ cô xảy ra chuyện.

"Báo cáo thủ trưởng Theo tin tức nhận được, phe xanh đối địch lần này điều chỉnh quân đội đột xuất, chỉ huy mới là Thượng tá Thượng Quan Hách Vân, vừa được điều từ quân khu Vân Châu đến." Nhíu mày, Nguyễn Hạo Thịnh trầm ngâm một lúc rồi gật đầu "Ai ra lệnh vậy?" "Là Tư lệnh Đồng." Trợ lý trả lời "Nghe nói hôm qua ông ấy đã đến quân khu chúng ta vì chuyện này, sáng nay còn có cuộc họp kín với lãnh đạo phe xanh suốt cả buổi sáng " Mắt người đàn ông ánh lên tia sắc bén, chuẩn bị mở miệng nói gì đó thì bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lanh lảnh của cô gái nhỏ.

"Chú ơi, nhìn kìa Có lửa cháy kìa " Mọi người nghe vậy liền quay đầu nhìn xuống phía dưới.

Trong khu rừng tối đen trải dài dãy núi, trên một bãi đất trống nhỏ có ánh sáng lập lòe chớp tắt, trông giống như một đốm lửa nhỏ.

"Đó có lẽ là đom đóm.

Hiện tại đang vào mùa sinh sản của đom đóm, cộng thêm trực thăng bay không quá cao nên rất dễ khiến người ta nhìn nhầm thành lửa cháy." Một trợ lý khác giải thích.

Nghe xong, Thẩm Thất Thất càng phấn khích "Đom đóm?

Thật sự là đom đóm sao?

Cháu chưa từng nhìn thấy đom đóm ngoài đời bao giờ " Từ nhỏ cô đã lớn lên giữa những tòa nhà bê tông chọc trời, ngoài lần đi sở thú thì chưa bao giờ được tiếp xúc gần gũi với thiên nhiên.

Lần này đúng là lần đầu tiên, làm sao cô có thể không vui sướng cho được?

"Nhóc con." Nguyễn Hạo Thịnh thấp giọng gọi, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, ra hiệu "Nhắm mắt lại ngủ đi." "Cháu không buồn ngủ " Cô đã bị phong cảnh hoang dã mê hoặc, hơn nữa cũng rất tò mò muốn biết khu vực diễn tập quân sự trông như thế nào, lòng đầy mong đợi và háo hức, làm gì còn tâm trạng ngủ nữa.

Nói rồi cô lại quay đầu, đôi mắt to tròn sáng long lanh nhìn về phía Nguyễn Hạo Thịnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy phấn khích, cô cười tít mắt "Chú ơi, chú có mang súng không?" "Ừm." Anh đáp lại bằng giọng mũi trầm thấp, tay đưa lên xoa nhẹ đỉnh đầu cô, cưng chiều không lời.

"Cho cháu xem với được không?" Thẩm Thất Thất chớp chớp đôi mắt long lanh, đầy mong đợi nhìn anh "Cháu chưa từng chạm vào súng thật bao giờ " Người đàn ông gật đầu, Tiểu Lý bên cạnh lập tức tinh ý đưa khẩu súng lục lên.

Nguyễn Hạo Thịnh nhận lấy khẩu súng, trước tiên tháo hết đạn bên trong rồi mới đưa cho cô gái.

Đây là một khẩu súng lục Type 92, bề mặt đen bóng, tay cầm vẫn còn lưu lại hơi ấm của người đàn ông.

Thẩm Thất Thất ôm chặt khẩu súng, lật qua lật lại trong lòng bàn tay như đang nâng niu bảo vật,




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status