vào phòng khách rộng lớn, làm gì còn bóng dáng của Nguyên Hạo Thịnh nữa?
Suy nghĩ một chút, Thẩm Thất Thất lập tức chạy lên tầng hai tìm trong phòng ngủ.
Thế nhưng, khi cô rón rén bước vào, chỉ thấy đèn bàn vẫn sáng, còn Nguyên Hạo Thịnh thì chẳng thấy đâụ Hửm?
Chẳng lẽ anh ấy đi mất rồi?
Thẩm Thất Thất có chút thất vọng, xoay người định rời đi, nhưng tai cô lại nhạy bén nghe thấy tiếng nước chảy tí tách từ phòng tắm vọng ra.
“Ôi trời, chú đúng là… Rửa tay cũng không khóa chặt vòi nước ” Thẩm Thất Thất lẩm bẩm, bước đến cửa phòng tắm, không chút chần chừ đưa tay vặn mở cửa.
Chỉ một giây sau, hai mắt cô trợn tròn.
Đàn ông khỏa thân Không đúng, phải nói chính xác là một người đàn ông hoàn toàn khỏa thân, quay lưng về phía cô.
Làn da màu đồng cổ, vòng ba săn chắc đầy đàn hồi, đôi chân dài rắn rỏi… Và sau đó… Ánh mắt Thẩm Thất Thất vẫn tiếp tục trượt xuống, nhưng đúng lúc đó, người đàn ông đang tắm dường như nhận ra nguy hiểm, lập tức vươn cánh tay dài, quấn khăn tắm quanh người trong nháy mắt.
Nói thì chậm mà diễn biến thì nhanh, ánh mắt trộm liếc của cô nàng vẫn kịp thấy một thứ gì đó… thấp thoáng vụt qua.
Ớ… mạnh mẽ ghê Đó là từ duy nhất vụt qua đầu Thẩm Thất Thất trong khoảnh khắc ấy.
Cô ngước lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn đen nhánh, sắc bén như dao của Nguyên Hạo Thịnh, lạnh lẽo đến rợn người “Á… chú ” Cô đơ ra, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
“Cút ra ngoài ” Người đàn ông cau mày, giọng nói lạnh lùng đầy giận dữ.
Thẩm Thất Thất giật bắn mình, hoàn hồn ngay tức khắc, vừa lắp bắp xin lỗi vừa luống cuống tay chân chạy thẳng ra khỏi phòng tắm.
Cảnh tượng vừa rồi có sức công kích thị giác quá lớn Tim cô đập loạn xạ, hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng, cúi đầu lao nhanh ra cửa.
“Nhóc con.” Ngay khi vừa đến cửa, giọng nam trầm thấp từ phía sau bỗng vang lên.
Thẩm Thất Thất lập tức khựng lại, sắc mặt hoảng hốt xoay người, cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn anh.
Tiếng bước chân vang lên.
Một đôi giày quân đội màu đen nhanh chóng lọt vào tầm mắt cô, ngay sau đó là giọng nói lạnh lùng, trầm ổn vang lên trên đỉnh đầu “Thu dọn đồ đạc, theo tôi đến khu B ngay.” “Hả?” Thẩm Thất Thất sững sờ, tròn mắt nhìn anh.
Lúc này Nguyên Hạo Thịnh đã chỉnh tề quần áo.
Chiếc áo sơ mi xanh nhạt sơ vin gọn gàng vào quần quân phục, tôn lên vòng eo rắn chắc mạnh mẽ.
Áo khoác quân đội vắt trên cánh tay trái, tay phải cầm mũ lính màu đen, vành mũ thẳng tắp, toát lên vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng.
“Diễn tập quân sự được đẩy lên sớm.
Cháu theo tôi đến khu B ngay.” Nguyên Hạo Thịnh nhẫn nại lặp lại, gương mặt đẹp trai không chút biểu cảm, cứ như… chuyện lúc nãy chưa từng xảy ra.
“Ồ ” Cô nàng gật đầu lia lịa, lách qua người anh chạy vào phòng, nhanh chóng nhét vài vật dụng cá nhân vào chiếc balo nhỏ.
Cuối cùng, cô không quên nhét thêm một gói băng vệ sinh.
Tính ra thì… chắc mấy hôm nữa “dì cả” sẽ ghé thăm Gần đến bãi tập, mấy chiếc trực thăng quân sự hạ cánh, cánh quạt khổng lồ quay tít tạo nên những luồng gió mạnh, làm cây cối rung lắc dữ dội, tiếng ồn vang rền khắp nơi.
Dưới bầu trời đêm mênh mông, một hàng sĩ quan đứng ngay ngắn chỉnh tề.
Nguyễn Hạo Thịnh bước lên từng người bắt tay chào hỏi, sau vài lời xã giao ngắn gọn, anh cùng các sĩ quan lần lượt lên trực thăng, nhanh chóng bay đến khu vực diễn
|
/1333
|

