Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 15

/1333



Khóe môi Nguyễn Hạo Thịnh khẽ giật, dường như có chút ý cười, nhưng khi anh cúi đầu, tầm mắt lại rơi vào tấm bản đồ trước mặt.

Lúc này, khuôn mặt điển trai lập tức trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị, không để lộ chút cảm xúc nào.

Nếu có ai đó vô tình nhìn thấy khoảnh khắc vừa rồi, chắc chắn sẽ dụi mắt, tự hỏi có phải mình hoa mắt nhìn nhầm hay không.

Trong phòng tắm, Thẩm Thất Thất loay hoay một lúc lâu mà vẫn chưa chịu bước ra.

Nguyễn Hạo Thịnh vẫn tập trung nghiên cứu bản đồ, hoàn toàn không để ý cô nhóc kia đã ở trong đó bao lâụ Mãi đến khi anh bừng tỉnh nhận ra, Thẩm Thất Thất đã biến mất hơn một tiếng đồng hồ.

Không ổn rồi Cô nhóc đó đang làm gì trong đó vậy?

Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi sao?

Anh đứng bật dậy, sải bước đến cửa phòng tắm, gõ nhẹ lên cánh cửa "Nhóc con?

Nhóc con, nghe thấy không?" Vài giây sau, một giọng nói mềm mại truyền ra "Chú ơi…" "Sao vẫn chưa xong nữa?" Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt, trong lòng cân nhắc có nên phá cửa xông vào hay không.

Nhưng lại sợ dọa cô nhóc bên trong sợ chết khiếp.

Bên trong, Thẩm Thất Thất khẽ cắn môi, giọng nhỏ xíu vang lên "Chú ơi… ờm… chú có thể ra ngoài một lát không ạ?

Cháu… cháu quên lấy quần áo thay rồi…" Nghe vậy, Nguyễn Hạo Thịnh im lặng.

Cô nhóc này… đúng là ngốc quá đi mất "Được, chú ra ngoài ngay." Anh dứt lời, xoay người bước nhanh ra ban công, trước khi đi còn không quên tiện tay đóng cửa lại.

Vài phút sau, cửa phòng tắm khẽ mở ra.

Một cái đầu nhỏ thò ra trước, Thẩm Thất Thất len lén quan sát xung quanh.

Thấy trong phòng không có ai, cửa cũng đã đóng, cô mới rón rén bước ra.

Lúc này, cô nhóc hoàn toàn không mảnh vải che thân, làn da trắng nõn như ngọc ánh lên dưới ánh đèn, ửng hồng mê người.

Cô nhón chân chạy đến tủ quần áo, mở ra lục lọi.

Nhưng bên trong toàn là đồ của Nguyễn Hạo Thịnh Lựa chọn một hồi, cuối cùng cô bèn ôm lấy một chiếc sơ mi màu xanh lục quân đội, ôm chặt vào người rồi lom khom chạy nhanh về phòng tắm.

Bên ngoài, ban công tràn ngập ánh trăng bạc.

Nguyễn Hạo Thịnh đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn một nửa ẩn trong bóng tối.

Đôi mắt sắc bén như chim ưng, dõi về phía bầu trời xa xăm.

Gương mặt lạnh lùng, xa cách, ánh mắt sâu thẳm tựa như đáy biển không thể dò.

Nguyễn Hạo Thịnh đứng thẳng tắp ngoài ban công, đêm đầu hè không quá nóng cũng không quá lạnh, làn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến tâm trạng thật dễ chịụ Những lính gác đứng bên ngoài, nhìn thấy sếp mình đứng im như vậy, đều không khỏi nhìn nhau ngạc nhiên, chẳng hiểu tình huống này là sao.

Đứng khoảng mười phút, Nguyễn Hạo Thịnh nghe thấy trong nhà, Thẩm Thất Thất nói một tiếng "Xong rồi", anh liền đẩy cửa bước vào.

Chỉ thấy ngay trước mắt mình một cảnh tượng thật khó quên.

Cô gái mềm mại vừa tắm xong, mái tóc đen dài vẫn còn ướt, vương vắt trên vai, khuôn mặt hồng hào như cánh hoa, đôi mắt to tròn đầy vẻ tội nghiệp nhìn anh.

Và điều đáng nói nhất lànanThẩm Thất Thất chỉ mặc một chiếc áo sơ mi quân đội màu xanh nhạt.

Chiếc sơ mi rộng thùng thình trên cơ thể mảnh mai của cô, vừa đủ để che kín phần hông, nhưng mỗi động tác của cô đều làm lộ ra viền quần lót màu hồng nhạt, còn đôi chân dài miên man thì hoàn toàn không có chút che đậy nào, cứ thế bước vào tầm mắt của Nguyễn Hạo Thịnh.

Mày của người




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status