Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 14

/1333



hai.

Đến nơi, cô mới phát hiện đây là phòng ngủ.

Khoan đã… Cô nhóc đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó chớp chớp mắt, tròn xoe nhìn Nguyễn Hạo Thịnh, rồi lắp bắp hỏi "Chú ơi… ở đây chỉ có một phòng ngủ thôi à?" Nhìn căn phòng đậm chất nam tính trước mặt, mắt cô nhóc lập tức trợn tròn Căn phòng không lớn, chỉ có một bộ sofa đơn giản, một chiếc giường, một bàn làm việc và một tủ quần áo kê sát tường.

Cách bài trí vừa gọn gàng vừa mạnh mẽ, đúng phong cách của Nguyễn Hạo Thịnh.

Thẩm Thất Thất tròn mắt quan sát, tò mò nhìn quanh phòng.

Đến khi Nguyễn Hạo Thịnh ngồi xuống trước bàn làm việc, cô mới rón rén bước vào.

“Căn phòng này cho em ở.” Giọng Nguyễn Hạo Thịnh trầm ổn, mắt vẫn dán vào tấm bản đồ trên bàn.

Thẩm Thất Thất tiến tới mép giường, khẽ ấn tay xuống.

Ừm...

nệm cứng, chăn cũng cứng.

Chắc chắn nằm sẽ không thoải mái rồi “Chú ơi, đây là phòng của chú à?” Cô nghiêng đầu hỏi, ánh mắt đen láy long lanh đầy ranh mãnh.

Nguyễn Hạo Thịnh không trả lời, cô lại tiếp tục “Chú để cháu ngủ giường này, vậy còn chú thì sao?

Chú định ngủ trên sofa à?” Góc phòng có một chiếc sofa màu cà phê nhạt.

Với thân hình cao hơn mét tám của Nguyễn Hạo Thịnh, ngủ trên đó chắc chắn không ổn.

Chiếc sofa bé xíu thế kia làm sao chứa nổi anh?

“Lo chuyện của mình trước đi.” Nguyễn Hạo Thịnh vẫn cúi đầu xem bản đồ, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản nhưng trông vẫn cực kỳ phong độ.

Ánh đèn vàng cam từ chiếc đèn bàn soi lên đường nét sắc sảo trên gương mặt anh, tạo nên một vẻ trầm ổn đầy cuốn hút.

Cả bóng dáng cao lớn ngồi đó cũng toát lên khí chất vững vàng, tựa như một pho tượng điêu khắc tinh tế.

Thẩm Thất Thất nhìn mà ngẩn người.

Cô bỗng nhớ lại cảnh tượng ban ngàynanngọn lửa bùng cháy dữ dội, bầu trời xanh thẳm trên cao, còn anh đứng đó, lặng lẽ nhưng uy nghi, tựa như một vị thần giữa nhân gian.

Từng hành động, từng cử chỉ của anh đều khiến người ta cảm thấy an toàn.

Thật tự hào quá đi Dù gì Nguyễn Hạo Thịnh cũng là chú của cô mà Đúng lúc đó, Nguyễn Hạo Thịnh ngẩng lên.

Thẩm Thất Thất chưa kịp phản ứng, ánh mắt hai người đã chạm nhaụ Bị bắt gặp đang ngắm trộm, Thẩm Thất Thất đỏ mặt, lập tức cúi đầụ Dưới ánh đèn ấm áp, khóe môi người đàn ông khẽ cong lên.

Anh đặt tấm bản đồ xuống, vẫy tay gọi “Lại đây nào, nhóc con.” Thẩm Thất Thất ngước mắt lên, thấy đôi mắt đen láy của anh đang nhìn mình.

Không suy nghĩ nhiều, cô ngoan ngoãn bước đến trước mặt anh.

Gần hơn rồi, gương mặt anh càng thêm rõ ràng.

Thẩm Thất Thất khẽ mím môi, dịu dàng gọi “Chú…” Giọng cô ngọt như kẹo mềm, khiến lòng người cũng trở nên mềm mại.

Nguyễn Hạo Thịnh khẽ động lòng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn.

“Dạo này chú bận nhiều việc, có lẽ hai ngày tới sẽ không ở đây.

Cháu ở lại ngoan ngoãn nhé, tự lo cho mình được không?” Lần hiếm hoi, Nguyễn Hạo Thịnh không giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng anh dịu hẳn đi.

Thẩm Thất Thất không cần nghĩ ngợi, lập tức gật đầu “Chú cứ yên tâm đi, cháu tự lo được mà ” “Ừm, ngoan lắm.” Nguyễn Hạo Thịnh hài lòng, chỉ về phía phòng tắm “Bây giờ đi tắm, rồi lên giường ngủ ngay.

Làm được không?” "Được ạ " Thẩm Thất Thất lập tức đáp ngay, xoay người chạy thẳng vào phòng tắm, hoàn toàn không nhận ra mình đã rơi vào bẫy của người đàn ông kia.

Chiêu này gọi là gì nhỉ?

Dẫn dắt từng bước, dụ dỗ từng chút một




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status