bỏ qua bất cứ cơ hội nào mà số phận trao cho.
"Ai thế?
Chạy nhanh vậy, muốn ngã sấp mặt à?" Tần Giai Thiến dựa vào ghế sau xe, ngáp một cái, lười biếng nhìn qua bóng đen lướt qua ngoài cửa sổ.
Bóng đen ấy lập tức lao đến chiếc Maybach dẫn đầụ "Ông nội." Tần Giai Nhiễm chạy vội, thở gấp nhưng vẫn cúi người đầy cung kính, nhẹ nhàng gõ cửa kính xe.
Cửa kính đen từ từ hạ xuống, lộ ra đôi mắt lạnh lùng, sắc bén của Tần Đạt Vinh.
"Chuyện gì?" Tần Giai Nhiễm nở nụ cười ngoan ngoãn và khéo léo, đôi mắt trong veo cong lên, trông rất rạng rỡ nhưng giọng nói lại đầy sự cẩn trọng "Ông nội, đây là thuốc bổ gan của ông, còn đây là nước ấm.
Ông đừng quên uống thuốc sau bữa ăn nửa tiếng, như vậy hiệu quả sẽ tốt nhất." Tần Đạt Vinh hơi nheo mắt, ánh mắt lướt qua chiếc bình giữ nhiệt đen và hộp thuốc màu vàng rồi lại dừng lại trên khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô.
Vài giây sau, ông ta đưa tay nhận lấy.
Tần Giai Đồng ngồi bên cạnh liếc nhìn Tần Giai Nhiễm một cái lạnh lùng và khinh miệt.
Chỉ biết dùng mấy trò nịnh bợ này để lấy lòng người khác.
Tần Giai Nhiễm "Không làm phiền ông nữa, chúc ông thượng lộ bình an, vạn sự thuận lợi." Cô thẳng lưng, hơi cúi người về phía xe, bàn tay giấu dưới lớp váy siết chặt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Vài giây trôi qua...
"Lên phía sau xe, đi cùng luôn đi." Giọng Tần Đạt Vinh nhàn nhạt cất lên.
Tần Giai Nhiễm khẽ nhắm mắt, giọt mồ hôi lăn xuống trán.
Cược thắng rồi.
"Ông nội " Tần Giai Đồng lập tức ngồi thẳng dậy, không thể tin nổi nhìn về phía Tần Giai Nhiễm đang mỉm cười ngoài cửa sổ.
"Im miệng." Ánh mắt Tần Đạt Vinh liếc sang, ra hiệu cho Tần Giai Đồng an phận một chút, lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Hai chiếc Mercedes Benz mang biển số Hồng Kông, một trước một sau chậm rãi di chuyển.
Giữa đường hơi kẹt xe, đến khi tới vịnh Đại Lãng thì đã là mười giờ rưỡi.
Dinh thự riêng của Tạ Tông Nguyệt ở Hồng Kông tọa lạc ở nơi này.
So với những khu vực giàu có tranh nhau mua bất động sản như vịnh Nước Cạn hay núi Thái Bình, biệt thự tại bán đảo Shek O mang một vẻ thần bí hơn hẳn.
Những ngôi nhà ẩn mình trong rừng núi xanh biếc, nếu không phải là người sống ở đây, e rằng khó mà nhìn thấy dáng vẻ thực sự của chúng.
Gió biển ẩm ướt và dịu dàng từ vịnh thổi đến, luồn qua thảm thực vật rậm rạp mang theo mùi hương thanh mát, len lỏi vào hơi thở của Tần Giai Nhiễm.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận linh hồn mình run rẩy theo từng cơn gió cuốn.
Lời cảnh cáo chua ngoa của Tần Giai Thiến về việc không cho phép cô xuất hiện trước mặt cậu Tạ dường như bị ném ra sau đầụ Chiếc xe men theo con đường núi mà đi, băng qua vài sân golf rộng lớn và đẹp đẽ.
Suốt dọc đường, chỉ có hai gam màu chủ đạo là xanh biếc và xanh lam, như thể chẳng màng đến sắc màu rực rỡ của thành phố này.
Sau khi vòng vèo hơn hai mươi phút, chiếc xe rẽ vào một con đường rợp bóng cây xanh, được cắt tỉa chỉnh chu bởi những người làm vườn.
Một tấm biển nhỏ dựng bên lề đường, trên đó có ghi rõ "private".
Lờ mờ sau tán cây rậm rạp có thể thấy một sân bóng đá tư nhân nhỏ.
Khi xe quẹo thêm một khúc nữa, tầm nhìn đột nhiên trở nên rộng mở, một tòa kiến trúc trắng đồ sộ hiện ra trước mắt.
Ông quản gia già mang phong thái quý tộc Anh đứng trước cửa đón khách, từ
|
/734
|

