áo đắt đỏ tinh xảo, giày cao gót, túi xách trên tay, yên tĩnh như một bức tranh tuyệt mỹ.
Tần Đạt Vinh lên chiếc Maybach dẫn đầu, Tần Giai Đồng bước theo, trước khi lên xe còn ném cho Tần Giai Thiến một ánh mắt trào phúng lạnh nhạt.
Rõ ràng xem thường sự trau chuốt tỉ mỉ của cô ta.
Tần Giai Thiến nhếch môi, cùng Tần Thư Nhàn đi về phía chiếc Mercedes S phía sau, ủ rũ nói “Chẳng phải chỉ là được đi chung xe với ông nội thôi sao?
Người gây ra chuyện tày trời thế này là cô ta, vậy mà ông nội vẫn bênh vực cô ta cho được.
Chẳng có chút công bằng nào cả.” Tần Thư Nhàn khẽ cười, không tiếp lời, trong lòng thầm nghĩ cô ta thật ngốc.
Trên đời này làm gì có công bằng.
Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt nhưng chỉ có lòng bàn tay mới được nắm chặt.
Người giúp việc nhanh nhẹn mở cửa xe phía sau, đón hai cô chủ ra.
Tần Giai Nhiễm đứng lặng trong nhà ăn, dõi mắt qua khung cửa kính, những bóng dáng lộng lẫy dưới nắng sớm rực rỡ như tỏa ra thứ ánh sáng chói chang.
Cô hơi nheo mắt lại.
"Đừng nhìn nữa, em họ.
Có nhìn mòn con mắt thì ông nội cũng chẳng đưa em đi đâụ" Tần Ngôn Phong xoay xoay chiếc chìa khóa Ferrari trong tay, bước đến trước mặt cô, nở nụ cười "Đi không?
Anh trai đưa em đi hóng gió." Tần Giai Nhiễm lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua.
Tần Ngôn Phong bật cười thành tiếng, ánh mắt lướt qua chiếc váy bông đen đã bạc màu trên người cô, tiến thêm một bước "Hay là để anh trai dẫn em đi mua quần áo, tiện thể bàn về hai bức ảnh đó luôn?" Toàn thân Tần Giai Nhiễm run lên, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
Giống như một con thú bị dồn vào đấu trường tàn khốc, nếu không phản kháng, kết cục duy nhất là bị giết hại thảm thương, mất hết tôn nghiêm mà chết.
Nhưng nếu phản kháng, dù có bị giày xéo đến máu tươi đầm đìa, ít nhất vẫn có thể chết một cách vẻ vang.
Chiếc Mercedes đã sắp khởi động.
Cô biết bọn họ muốn đến biệt thự cậu Tạ ở vịnh Đại Lãng để đích thân xin lỗi về chuyện tối qua.
Đích thân xin lỗi?
Đúng là một cách làm ngu xuẩn.
Còn vì sao Tần Giai Thiến và Tần Thư Nhàn cũng đi theo?
Chắc hẳn bọn họ đang tính toán, nếu chị gái bị loại bỏ, liệu có thể để em gái thế chỗ không.
Trong những gia tộc lớn, cũng chỉ có vậy thôi, thật bẩn thỉụ Không khí dần đặc quánh lại, còn cô cũng chậm rãi chìm xuống trong sự đặc quánh ấy.
"Bà Hoàng ơi, chủ tịch quên mang thuốc rồi Sau khi ăn nửa tiếng phải uống thuốc " Một người giúp việc bất chợt lên tiếng đầy lo lắng.
Bà Hoàng lập tức căng thẳng, quát "Vậy cô còn không mau đem qua đi Nếu xe đã chạy mà còn phải quay lại lấy thì chẳng phải điềm xấu sao, không may mắn chút nào " Ở Hồng Kông, bất kể là ai, đã đến đây thì đều phải thuận theo phong tục mà tin vào phong thủy ba phần.
Không tin ư?
Vậy thì đừng trách công việc không thuận lợi, vận rủi đeo bám.
Người giúp việc vội cầm lấy thuốc và bình giữ nhiệt, nhanh chóng chạy ra ngoài, cố gắng đưa thuốc đến trước khi xe khởi hành.
Đúng lúc này, Tần Giai Nhiễm đột nhiên lao tới, nhanh đến mức Tần Ngôn Phong cũng không giữ kịp.
Cô giật lấy thuốc và bình nước từ tay người giúp việc.
Không phải chỉ là cược một lần thôi ư?
Dù sao cũng sắp chìm xuống đáy rồi.
Vậy thì cược một ván thôi.
Cô là người không có lòng tự tôn đến mức ấy, không
|
/734
|

