Chiếm Hữu Em Trong Đêm Tuyết

Chương 22

/734



một ngày rất xa trong quá khứ.

Đó là giữa mùa hè, Hồng Kông nóng bức, cô co rúm mình trong góc nhà vệ sinh nữ của trường, nền gạch lạnh lẽo thấm ướt váy đồng phục, tóc cô bị nhóm bạn của Tần Giai Đồng túm chặt.

Không ai nghe thấy lời cầu xin của cô, bọn chúng chỉ cười đắc ý hơn, tạt nước bẩn lên mặt và người cô.

Tần Giai Đồng là học sinh ưu tú, dịu dàng hiểu chuyện, là hoa khôi của trường.

Đương nhiên cô ta sẽ không xuất hiện ở đây.

Cô ta chưa bao giờ tự làm bẩn tay mình, chỉ xúi giục người khác làm thay.

Những cô gái xem Tần Giai Đồng như thủ lĩnh bao vây cô, ép cô phải uống thứ nước đó.

Thứ nước ấy đắng lắm, bẩn lắm, bẩn đến mức cả nội tạng đều bị vị đắng ấy nhuộm bẩn.

Cô đã nôn suốt ba ngày liền.

Tần Giai Nhiễm chỉ cần động lưỡi thôi đã như có thể nếm được vị đắng bẩn thỉu kia, ánh mắt trầm xuống.

Tần Đạt Vinh dặn dò xong, bỗng nhiên đưa mắt nhìn qua, khóa chặt lấy Tần Giai Nhiễm đang đứng trong góc.

Khuôn mặt già nua không có chút mệt mỏi nào, ngược lại còn sắc bén như chim ưng khiến người ta bất giác run sợ.

“Là cháu đề nghị mọi người xuống hầm rượu?” Những ánh mắt sắc bén lập tức đổ dồn về phía Tần Giai Nhiễm, dò xét cô.

Tần Giai Nhiễm đột ngột hoàn hồn, rút khỏi hồi ức tuyệt vọng, sống lưng vô thức cứng đờ, máu dồn ngược lên trên, da đầu tê dại.

“Không phải cháu, ông nội...” Cô nuốt nước bọt, hai vai khẽ run rẩy, trông chẳng khác nào một chú thỏ con sắp bị săn giết.

Sự hoảng loạn và sợ hãi đều hiện rõ trong đôi mắt ngoan ngoãn ấy.

“Là ba bảo cháu đi lấy rượu, cháu không tìm thấy...

nên mới hỏi ba có nhớ nhầm chỗ không...

Sau đó cậu, cậu Tạ nói có thể xuống hầm rượu tham quan hay không...

Cháụ..” Tần Thế Huy cau mày.

Dù có xem thường đứa con gái không được coi trọng này nhưng dù sao cô cũng là con ruột của ông ta.

Tần Giai Nhiễm ngày thường ngoan ngoãn nghe lời, dù có cho cô gan hùm mật gấu thì cô cũng không dám làm chuyện như vậy.

Huống chi người đề nghị xuống hầm rượu là Tạ Tông Nguyệt, chuyện này không thể đổ lên đầu ai khác.

Chung quy lại vẫn là lỗi của Tần Giai Đồng Tần Thế Huy hiếm khi có lương tâm, giọng điệu chắc nịch “Ba, con bé nhát gan, không dám làm chuyện đó đâụ” Tần Đạt Vinh chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt Tần Giai Nhiễm, gậy trong tay gõ xuống sàn, giọng lạnh lùng tựa quan tòa trên cao “Ngẩng đầu lên, đứa bé này.” Tần Giai Nhiễm siết chặt váy, từ từ ngẩng đầu lên, hai mắt ngấn lệ.

Ánh mắt già nua nhưng đầy uy nghi của ông cụ dừng trên khuôn mặt cô.

Vài giây trôi qua nhưng với cô lại dài tựa cả mùa hè.

Sau đó, ông ta dời mắt, quét mắt một vòng khắp phòng khách “Nếu tôi điều tra ra được ai đứng sau chuyện này...

thì đừng trách tôi ra tay xử lý.” Chuyện này tạm thời kết thúc tại đây.

Khuya một giờ sáng, mọi người tản đi.

Tần Giai Đồng được người giúp việc đỡ dậy.

Đầu gối cô ta sưng to, hai mắt sưng đỏ như quả óc chó vì khóc.

Tần Giai Thiến uể oải ngáp dài, đắc ý đi ngang qua Tần Giai Đồng, liếc mắt thưởng thức dáng vẻ chật vật của cô ta “Chị à, tối nay ngủ ngon nhé.

Nếu không ngủ được thì em sai người mang cho chị ít melatonin, uống thêm vài viên đảm bảo ngủ say như chết.” Đôi mắt đỏ hoe của Tần Giai Đồng nhìn qua.

Cô ta chăm chú nhìn Tần Giai Thiến mấy giây, không




/734

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status