Chiếm Hữu Em Trong Đêm Tuyết

Chương 21

/734



đã có tuổi nhưng thời gian dường như không để lại chút dấu vết nào trên bà ta.

Làn da mịn màng, căng tràn sức sống nhờ vào sự chăm sóc xa hoa từ tiền bạc, đôi mắt trong trẻo vẫn vương nét thiếu nữ.

Bà ta lườm Tần Thế Huy một cái đầy hờn dỗi, giọng ngọt lịm “Cũng tại Gia Vĩ đấy, mấy hôm nay nó mới từ Mỹ về, vẫn chưa gặp ba, nhắn tin cho ông cũng chẳng thấy hồi âm.

Tôi đành tự mình đến đây tìm ba thay nó thôi.” Lý Mộng Lam lạnh lùng nhìn hai người bọn họ mắt đi mày lại ngay trước mặt bà ta.

Có gia đình tử tế nào lại công khai rước vợ bé vào cửa, còn mua hẳn một căn hộ sang trọng để nuôi nhân tình cơ chứ?

Giờ người đàn bà đó còn dám ngang nhiên bước vào cửa nhà họ Tần.

Bà ta nhớ lại cảnh năm xưa ba mẹ vừa cưỡng ép vừa dụ dỗ bà ta phải gả vào nhà họ Tần, đáy mắt thoáng qua tia chán ghét khó giấụ Nhưng chẳng mấy chốc, vẻ chán ghét đó đã biến mất, bà ta lấy lại vẻ đoan trang của một quý phu nhân, nhẹ nhàng chỉnh lại nếp váy, thản nhiên nói “Tối rồi mà bà Bạch lại chạy đến nhà người khác thế này có vẻ không hợp lễ nghi lắm đâụ” Bạch Tụng Khanh cũng cười, dịu dàng nói “Dù sao cũng ở gần, qua xem thử.” Lý Mộng Lam cười lạnh “Thì ra bà Bạch xem nơi này như căn hộ riêng, hàng xóm muốn ghé là ghé.” “Bà ” “Ai không an phận thì cút.” Tần Đạt Vinh cũng thấy phiền, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người, cây gậy trong tay nện xuống thảm phát ra âm thanh nặng nề.

Bạch Tụng Khanh im lặng, liếc xéo Lý Mộng Lam một cái.

Tần Đạt Vinh hỏi “Tông Nguyệt nói thế nào?” “Cậu ấy chẳng nói gì cả...” Tần Thế Huy thực sự đau đầụ Nếu anh nói gì đó thì còn có thể lần ra manh mối nhưng không nói gì thì ai mà biết được chứ?

Tần Đạt Vinh trầm tư một lúc rồi chậm rãi nói “Chuyện này là chúng ta có lỗi, ngày mai ba tự mình dẫn người đến cửa xin lỗi.

Còn những chuyện khác, tất cả phải xem ý của cậu ấy rồi...” Ông ta nhìn sang Tần Giai Thiến cũng xinh đẹp kiều diễm chẳng kém ai “Thiến Thiến, mai đi cùng đi.” Vừa dứt lời, Lý Mộng Lam thoáng lảo đảo, bà Hoàng nhanh tay đỡ lấy bà ta.

Bạch Tụng Khanh và Tần Giai Thiến nhìn nhau cười.

Tần Giai Đồng đương nhiên hiểu như vậy là có ý gì.

Cô ta chỉ cảm thấy toàn thân như bị một bóng đen vô hình bao phủ, tương lai bỗng chốc trở nên mịt mờ.

Sao chỉ trong chớp mắt mọi thứ lại đảo lộn như vậy?

Cô ta bật khóc “Ông nội, ông và bà cụ Tạ là bạn thân, ông giải thích giúp cháu với...” “Câm miệng.” Tần Đạt Vinh nắm chặt cây gậy gõ mạnh vài cái xuống đất, phát ra âm thanh tựa như tiếng chuông trầm vang “Cháu gây ra họa lớn thế này còn mong ông đi cầu xin người khác?

Cháu tưởng mặt mũi ông dễ đem đi bán vậy hả?

Cháu còn có thể ngồi đây khóc đó đã là nể mặt ông lắm rồi ” Cuối cùng, nước mắt mà Tần Giai Đồng cố nén lại trào ra dữ dội, mascara và phấn mắt nhòe nhoẹt thành một mảng.

Rõ ràng hôm nay là một ngày trời trong nắng đẹp, sao bỗng chốc lại trở trời?

Phải, trở trời rồi.

Tần Giai Nhiễm đứng trong góc, tựa như một người vô hình trong ngôi nhà này.

Khuôn mặt cô bình tĩnh và ngây thơ, hàng mi cụp xuống, từ trên cao chứng kiến cảnh thảm hại của Tần Giai Đồng.

Đáy mắt cô thoáng qua một tia u ám rồi vụt tắt.

Tâm trí cô quay về




/734

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status