Kiều Huân rét run, môi cô rung lên bần bật.
Cô ôm chặt cây vĩ cầm như đang nắm giữ chiếc phao cuối cùng trong cuộc đời... cô hiểu rõ, đây là cái thang mà Lục Trạch đưa cho cô.
Bây giờ, cô chỉ cần nhún nhường một chút, leo lên xe của anh.
Cô sẽ có chăn ấm và nước nóng, sáng mai không cần phải đi biểu diễn ở trung tâm thương mại, cô sẽ thức dậy trên chiếc giường xa hoa mềm mại và quay lại làm Lục phu nhân.
Nhưng đó không phải điều cô muốn
Kiều Huân đứng trong mưa, lặng lẽ nhìn anh.
Mưa càng lớn, làm ướt mi mắt, cũng làm mờ đi tầm nhìn của cả hai.
Khoảng một phút sau, cô giơ một tay che đầu, chạy đi trong mưa...
Mưa bắn lên, bắn vào chiếc xe sang trọng.
Cô và anh lướt qua nhau trong màn mưa đêm.
Trên đường phố đêm khuya, tiếng bước chân của Kiều Huân trong mưa dội vào lòng Lục Trạch... nhẹ nhàng nhưng nặng nề.
Anh không ra khỏi xe, anh để Kiều Huân đi qua mà không cản lại.
Anh thấy khuôn mặt cô tái mét không còn một giọt máụ
Anh thấy những ngón tay đẹp của cô dán đầy băng y tế, anh thấy bộ quần áo giản dị trên người cô, cô cũng không còn đeo bất kỳ món trang sức nào đáng giá nữa.
Nhưng ngay cả vậy, Kiều Huân cũng không cúi đầu trước anh.
Mưa vẫn tiếp tục rơi...
Trên kính xe, cần gạt nước cứ liên tục di chuyển qua lại.
Trong xe, cả tài xế và thư ký Tần đều im lặng, bởi vì rõ ràng Lục Trạch đang không vui.
Một lúc saụ
Cuối cùng, Lục Trạch nhẹ nhàng nói "Thư ký Tần, cô có thể giải thích tại sao Kiều Huân không làm việc tại công ty đào tạo mà lại chọn công ty biểu diễn kém chất lượng này không? Cô ấy thích khổ cực sao?"
Thư ký Tần bối rối.
Cô ấy suy nghĩ một lúc, rồi nói khẽ "Tôi nghĩ... điều này sẽ khiến phu nhân sớm quay về nhà thôi ạ Lục tổng à, tôi có thể đi giải thích với phu nhân rằng đó không phải là ý của ngài mà."
Trong ánh sáng mờ, một tia lửa nhỏ lóe lên trong tay Lục Trạch.
Anh hút thuốc rất thanh lịch.
Giữa làn khói xám mỏng, giọng Lục Trạch mang chút châm biếm "Trong mắt cô, việc cô làm và việc tôi làm có gì khác nhau không?"
Thư ký Tần thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay sau đó, Lục Trạch nghiêng người và dập tắt điếu thuốc, giọng anh trở nên lạnh lùng và sắc bén "Xuống xe "
Thư ký Tần ngạc nhiên "Lục tổng, bên ngoài đang mưa đấy."
Lục Trạch dựa vào ghế da, hơi ngẩng đầu lộ ra cần cổ trắng mịn, yết hầu mạnh mẽ lăn lên xuống.
Anh cười nhạt.
/1338
|