Rồi bà đột nhiên cười nhẹ "Nhưng cô ta cũng không có cơ hội nữa Gãy chân, lại đã ly hôn, người đàn ông bình thường cũng không muốn chứ nói chi là Lục Trạch "
Kiều Huân nghe mà cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Bà Lục vẫn rất bình tĩnh.
Bà nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Kiều Huân, thở dài "Cô rất đẹp Không lạ khi Lục Trạch ghét cô nhưng vẫn không thể buông tay "
Nói xong, bà Lục đứng lên.
Bà nhìn xung quanh, thản nhiên nói "Tôi sẽ nói chuyện với Lục Trạch Bảo nó đưa cô về."
Sau đó bà lại tỏ vẻ khó chịu "Nơi này không phù hợp với cô đâu "
Bà Lục rời khỏi quán cà phê, bên ngoài, đã có một chiếc xe đen đang đợi.
Người lái xe kính cẩn mở cửa.
Bà Lục ngồi vào xe rồi, dựa vào ghế bọc xa hoa thở ra nhẹ nhõm.
Bà biết Kiều Huân nghĩ gì.
Chẳng qua là không có tự do, như một con thú nuôi trong lồng, không được chồng tôn trọng... nhưng ai mà không từng trải qua thời kỳ đó? Ai mà không còn trẻ đẹp mà vẫn không giữ được trái tim của chồng đâu?
Kiều Huân vẫn còn quá trẻ, quá bồng bột
Nghĩ đến điều này, bà Lục lại cảm thấy khó chịu, bà nhìn ra ngoài cửa sổ... và thấy một người quen.
Trưởng thành, điển trai, đầy khí chất, nổi bật trong đám đông.
Nhưng trong mắt bà Lục, người đó giống như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.
Bà lẩm bẩm "Đứa con hoang này "
Người lái xe phía trước gần như nghĩ mình đã nghe nhầm, sao bà chủ lại nói những từ thô tục như vậy, chắc chắn là anh ta nghe nhầm rồi.
Bà Lục đã rời đi.
Trong quán cà phê, Kiều Huân ngồi một mình vài phút. Cô không có thời gian để cảm thấy buồn bã vì cô rất bận rộn, bận lo cuộc sống và bận chạy đôn chạy đáo.
Đêm khuya, khi trở về, trời bắt đầu mưa.
Sợ cây vĩ cầm bị ướt, Kiều Huân cởi áo khoác ra bọc lại, nhanh chóng chạy về trạm xe buýt.
Cô hiếm khi chịu bắt taxi.
Nhưng trời mưa nên rất khó bắt xe, đứng dưới cơn mưa đêm hơn nửa tiếng... Kiều Huân rét run, cuối cùng quyết định chạy bộ về.
Nhưng vừa chạy được vài bước, cô chợt nhìn thấy Lục Trạch.
Trước mặt, bên lề đường ẩm ướt là một chiếc xe sang trọng đen bóng đang đỗ ở đó.
Cửa sổ hạ xuống một nửa, để lộ ra khuôn mặt cao quý của Lục Trạch.
Anh mặc bộ vest trắng đen cổ điển, trông như vừa từ một sự kiện chính thức bước ra, toàn thân mang vẻ thư giãn thoải mái... làm Kiều Huân lúc này lại trông càng trở nên thảm hại hơn.
Qua màn mưa đêm, hai người nhìn nhau trong im lặng.
/1338
|