Lục Trạch không giận mà cười, anh áp sát cô như đang thì thầm với tình nhân "Em sẽ bán cho ai? Ở thành phố B này, em giữ danh xưng "Lục phu nhân", xem ai dám nhận em hả? Còn nữa, em có chịu được việc người khác chạm vào không? Đàn ông mua phụ nữ đều là trực tiếp, như đêm tân hôn của chúng ta, đau đến mức nào... Em quên rồi sao?"
Mặt Kiều Huân trắng bệch.
Cô làm sao quên được, đêm tân hôn Lục Trạch đã hành hạ cô một cách thô bạo để trả thù.
Đêm đó, suýt nữa cô bị anh làm đến chết.
Lục Trạch biết dừng đúng lúc.
Anh buông tay cô ra, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cô "Quay về làm Lục phu nhân đi, chúng ta vẫn sẽ như trước đây."
Cổ Kiều Huân căng cứng.
Đột nhiên, cô nhìn thấy trong giá sách đối diện, có một chiếc vĩ cầm sáng bóng mới tinh.
Kiều Huân nhớ có bài báo nói rằng tổng giám đốc của Lục Thị đã chi 20 triệu để mua một chiếc vĩ cầm đắt giá cho một người đẹp.
Thì ra, chính là chiếc này...
Kiều Huân cười, quay lại như trước sao?
Quay lại làm món đồ chơi trên giường của anh, quay lại mỗi ngày phục vụ và nịnh bợ anh nhưng không nhận được chút quan tâm và tôn trọng nào, thậm chí thư ký của anh còn dám khinh thường cô, quay lại để chia sẻ chồng với người khác sao?
Cái kiểu quá khứ và kiểu đàn ông như vậy, cô không muốn
Nụ cười của Kiều Huân nhạt đi, cô nói từng chữ "Anh tìm người khác làm Lục phu nhân đi "
Nói xong, cô quay người định rời đi.
Ngay sau đó, cô bị ôm lại.
Lục Trạch ôm eo cô, khuôn mặt điển trai kề vào phía sau tai cô, mùi hương nhẹ nhàng của nước cạo râu dễ dàng khiến phụ nữ rung động.
Kiều Huân hơi run lên.
Lục Trạch cười nhạt, bàn tay dài của anh phủ lên cơ thể mỏng manh của cô, chỉ trong vài giây đã khống chế được tình hình.
Kiều Huân khẽ ngẩng đầụ
Đôi chân mảnh mai trong giày cao gót, trắng và dài, đang run lên... Lục Trạch quá hiểu cơ thể cô, nếu anh có hứng và muốn chơi đùa, Kiều Huân sẽ trở nên nhạy cảm như một dòng suối mùa xuân.
Giống như bây giờ vậy
Lục Trạch áp sát lưng cô, tay anh làm những hành động câu dẫn, miệng anh cũng không rảnh rỗi.
"Ly hôn? Sau ly hôn ai sẽ làm cho em thỏa mãn hả?"
"Em phóng túng thế này Đàn ông bình thường không dễ làm em thỏa mãn đâụ.. đúng chứ?"
Kiều Huân nghe mà cảm thấy xấu hổ, cô cố gắng vùng ra khỏi người anh.
Người ngoài có thể không biết, nhưng cô đã làm Lục phu nhân ba năm nên cô hiểu rõ nhất.
Lục Trạch bên ngoài trông như một doanh nhân văn minh, nhưng trên giường lại thô lỗ tàn nhẫn, anh thích làm cô khóc và rên ɾỉ la hét. Đôi khi Kiều Huân nghĩ anh bị tâm lý, thích hành hạ phụ nữ.
Lục Trạch ngày càng trở nên quá đáng.
Cuối cùng, Kiều Huân không chịu nổi, cô giơ tay lên tát anh một cái.
/1338
|