Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 25

/352



Cả Đỗ Lệ Sa và Bùi Viễn Ôn đều bất ngờ. Bọn họ chưa từng điều tra rõ ràng chuyện giữa Bùi Cẩn và Trương Vân Thư, chỉ thấy con bé đó hay qua lại nhà họ, đôi lúc nói bóng gió làm bọn họ tưởng hai đứa đang yêu nhau hoặc chí ít có chút cảm tình.

"Nhưng… sao con nghe người ta nói không giống vậy?" Đỗ Lệ Sa luôn có ấn tượng tốt với Trương Vân Thư, giờ không khỏi ngạc nhiên.

Bùi Cẩn cũng từng giải thích chuyện này vài lần, bà biết, nhưng bà cứ nghĩ ít nhất thời đi học tụi nó cũng từng có gì đó với nhaụ

Ông cụ Bùi bình thản nhìn bà, ánh mắt sắc bén  "Nghe ai nói? Con bé nhà họ Trương à? Con bé đó tính toán nhiều quá, không hợp với Bùi Cẩn."

Đến mức này, Đỗ Lệ Sa không thể không hiểu – nghĩa là Trương Vân Thư vốn luôn cố tình tạo ra cảm giác mập mờ với Bùi Cẩn.

Đỗ Lệ Sa nghẹn lời, trong lòng thấy thất vọng. Nếu không nhờ ông cụ chỉ rõ, bà cũng chẳng định hỏi kỹ, vẫn luôn mặc định Trương Vân Thư là con dâu tương lai.

"Cha nhìn người, chưa từng sai." Ông cụ thở dài rồi chậm rãi đi về phía thư phòng.

Bùi Viễn Ôn nhẹ giọng an ủi vợ  "Cứ nghe theo cha đi."

Đỗ Lệ Sa chỉ biết gật đầụ Thứ bà lo không phải chuyện đó, bà hạ giọng  "Nhưng giữa Bùi Cẩn và Hạ Hạ chỉ là thỏa thuận, đến lúc hợp đồng hết hạn thì sao? Bùi Cẩn lại chẳng có tình cảm gì, em sợ lúc đó cha không chấp nhận nổi."

"Chuyện đó để sau tính. Việc của Bùi Cẩn để nó tự giải quyết, mình đừng lo hộ nữa."

Mấy ngày sau đó, Hạ Nhuyễn không gặp lại Bùi Cẩn lần nào. Ở trong biệt thự cô sống rất thoải mái.

Ban đầu cô định đi làm để thời gian trôi nhanh hơn.

Nhưng chưa đầy năm tháng lại phải xin nghỉ thì hơi phiền. Thôi đợi sau khi rời khỏi nơi này, tìm một chỗ ổn định rồi đi làm vẫn tốt hơn.

Cô cuộn mình trên ghế sofa xem phim, vừa xem vừa ăn vặt. Điện thoại bàn trong phòng khách reo lên, người giúp việc bắt máy.

Hạ Nhuyễn đến quyền nghe điện thoại cũng không có, mà thật ra cô cũng chẳng muốn nghe. Đám người hầu cứ như sợ cô sẽ lỡ tay bắt máy, lần nào cũng cuống cuồng lao đến. Phải nói là Bùi Cẩn đúng là biết cách khiến người ta khó chịu, nguyên chủ chắc chắn biết mình bị tất cả mọi người phòng bị, có lẽ đã buồn lòng rất lâụ

"Hạ tiểu thư, thư ký Thường gọi đến, nói trưa nay nhờ cô mang cơm trưa cho thiếu gia." Người hầu vừa dập máy xong liền thông báo.

"Rắc "Miếng khoai tây bị cô cắn gãy, Hạ Nhuyễn không hiểu mọi chuyện đang diễn ra. Trong nguyên tác, rõ ràng là nguyên chủ chủ động mang trà chiều đến, nhưng nam chính không những không có thói quen ăn vặt mà còn lạnh lùng từ chối không cho vào văn phòng luôn cơ mà.

Nguyên chủ nghĩ là do thư ký ngăn không cho mình vào, rồi làm ầm ỹ ngay cửa văn phòng, đến mức ồn ào khắp nơi. Nhớ lại mấy đoạn miêu tả đó, Hạ Nhuyễn thật sự chẳng muốn bước chân vào.

Anh không cho vào thì cô cũng chẳng ham.

"Cô gọi lại cho thư ký Thường, nói tôi đang không khỏe, nhờ người khác mang giúp." Hạ Nhuyễn lịch sự nhờ người hầu truyền lời.

Cách nói này đã đủ giữ thể diện cho đối phương rồi.

Hai người hầu ngỡ mình nghe nhầm. Hạ tiểu thư này... thật sự từ chối đưa cơm cho thiếu gia sao?

"Hạ tiểu thư, cô... thật sự không đi ạ?"

Hạ Nhuyễn cứ nhẩn nha ăn khoai tây chiên  "Không đi, cô cứ nhắn lại như thế là được."




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status