Trong mắt thư ký Thường, Hạ Nhuyễn lại đang chơi trò "lấy lui để tiến". Tuy không ưa tính cách bướng bỉnh của cô, nhưng hắn cũng thấy thương nan có được thân xác của sếp Bùi nhưng lại chẳng chạm được đến trái tim anh, thật đáng thương.
Hạ Nhuyễn phát hiện ánh mắt đầy thương hại mà thư ký Thường nhìn mình lúc rời đi. Thương hại sao?
Cô đẩy ghế ăn ra rồi lên lầụ Tối qua thức khuya, ngủ chẳng được bao nhiêu, giờ vẫn còn ngái ngủ.
Hạ Nhuyễn về đến phòng liền thả mình xuống giường, ôm chăn mềm lăn một vòng rồi nhắm mắt tranh thủ ngủ bù.
Tại nhà từ đường nhà họ Bùi
Ông cụ Bùi xem xong video Bùi Cẩn gửi qua, cười sảng khoái không ngừng được
"Thằng nhóc này… cuối cùng cũng chịu mở lòng rồi. Hạ Hạ là cô gái tốt biết bao."
Đỗ Lệ Sa chỉ biết thở dài bất lực. Tối qua bà hầu như không ngủ được. Bà hiểu rõ tính khí của Bùi Cẩn, vì sức khỏe của ông cụ anh mới chấp nhận thỏa thuận hẹn hò với Hạ Nhuyễn.
Tối qua ông cụ chuốc rượu làm nó say rồi nhốt luôn hai đứa vào một phòng – chuyện đó đã động chạm đến ranh giới chịu đựng của Bùi Cẩn.
Hạ Nhuyễn rõ ràng là có tình cảm với Bùi Cẩn, như con thiêu thân lao vào lửa. Ai cũng nghĩ sáng nay anh sẽ nổi giận dữ dội.
Nhưng sáng nay Bùi Cẩn chẳng có động tĩnh gì, vẫn cư xử như thường ngày. Chỉ sợ anh đang dồn nén, không chịu bộc lộ ra.
Đỗ Lệ Sa thà rằng con trai mình trút giận ra còn hơn.
Bà huých ông chồng đang chăm chăm làm việc, ý bảo ông nên khuyên ông cụ vài câụ
Bùi Viễn Ôn nhận ra tín hiệu từ vợ, thở dài một tiếng "Cha à, chuyện tình cảm của tụi nhỏ để tụi nó tự lo đi, cha đừng can thiệp nữa."
Ông quá hiểu cái tính cố chấp của ba mình, nếu không đã chẳng đến mức phải dàn dựng vụ tình giả giữa Bùi Cẩn và Hạ Nhuyễn.
Ông cụ Bùi hừ lạnh "Mấy đứa thì biết cái gì? Muốn để thằng con mày cô đơn cả đời à?"
Bỏ qua ánh mắt cạn lời của con trai và con dâu, ông cụ đứng thẳng lưng, khí thế nghiêm nghị không ai dám coi thường.
"Cha, chuyện bạn đời của Bùi Cẩn hãy để nó tự quyết đi. Ép buộc chỉ làm phản tác dụng thôi."
Đỗ Lệ Sa gật đầu tán thành, bà không muốn thấy con trai bị ép buộc phải chịu đựng những chuyện hay người mà nó không muốn tiếp xúc.
Nhắc đến chuyện này là ông cụ lại bực "Không ép nó thì bao giờ nó mới có bạn gái? Từ nhỏ tới lớn cứ như mặt lạnh, chẳng biết giống ai "
Đỗ Lệ Sa và Bùi Viễn Ôn "..."
Chẳng phải giống ông nội của nó sao?
"Chưa kể, Hạ Hạ có điểm gì không tốt? Con bé có lai lịch minh bạch, xinh xắn lanh lợi, lại là cháu gái của ông lão nhà họ Hạ. Có ai hợp hơn nữa đâu?"
Nghe vậy, Đỗ Lệ Sa bất chợt nhớ đến Trương Vân Thư "Cha à, con bé út nhà họ Trương cũng tốt mà, lại còn là bạn học với Bùi Cẩn… Nó cũng đâu có phản cảm gì với con bé đó."
Chưa nói hết câu, ông cụ đã cắt ngang "Con tưởng cha chưa điều tra quan hệ giữa Bùi Cẩn và con bé nhà họ Trương à? Nếu nó có chút gì với con bé đó thì ba đã chẳng cố gắng gán nó với Hạ Hạ làm gì."
Thật ra ông muốn Hạ Hạ làm cháu dâu mình, để con bé được bảo vệ dưới mắt ông, cũng là để hoàn thành tâm nguyện của ông cụ Hạ.
Nếu Bùi Cẩn có người mình thích, ông tuyệt đối không ép. Nhưng thằng bé này chỉ lo công việc, chẳng hiểu gì về chuyện tình cảm.
Trong mắt ông, Hạ Hạ với Bùi Cẩn là một cặp rất xứng đôi.
|
/352
|

