Mà cái thiết lập truyện này cũng kỳ lạ không kém.
Nguyên chủ mới là đệ nhất mỹ nhân trong truyện – vóc dáng lả lơi, nhan sắc khuynh thành.
Một cái nhíu mày hay nụ cười cũng đủ khiến người ta mất hồn.
Thế mà bạch nguyệt quang nữ chính chỉ là một đóa bạch liên thanh thuần, lại được tất cả mọi người nâng niu yêu mến.
Cho nên mới nói, đẹp đến mấy thì có ích gì? Cuối cùng chẳng phải vẫn yểu mệnh đó sao.
Hạ Nhuyễn khẽ thở dài, tựa vào đầu giường day nhẹ huyệt thái dương đang đau âm ỉ.
Lúc đọc truyện chỉ lướt qua tình tiết nguyên chủ chết thảm, cô cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng bây giờ khi chính mình trở thành nguyên chủ... cảm giác chỉ muốn mắng trời.
Hôm qua còn mơ hồ cầu may, thầm nghĩ biết đâu mọi chuyện vẫn còn kịp xoay chuyển, vậy mà chẳng bao lâu sau đã bị người giúp việc kể lại rõ ràng thời điểm cô xuyên đến thế giới này đã ký hợp đồng được tận một năm một tháng.
Nói cách khác, hiện tại nguyên chủ đã trở thành người bị mọi người chán ghét tránh xa.
Chỉ cần nhớ lại dáng vẻ dè dặt sợ sệt của người giúp việc, như thể trên trán cô ta sắp hiện ra ba chữ “rất sợ hãi”, là đủ hiểu tình hình tệ đến mức nào.
Điều duy nhất khiến cô thấy may mắn là “bạch nguyệt quang” còn chưa quay về, nam chính cũng chưa nảy sinh ý định giết cô, còn mấy nam phụ tuy từng bị đắc tội nhưng cũng chưa đến mức không cứu vãn được.
Nghĩ đến đó, Hạ Nhuyễn thầm thở ra nhẹ nhõm.
Lúc này, cô chỉ muốn trước khi hợp đồng chấm dứt, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân đến mức thấp nhất, yên ổn rút lui khỏi vòng xoáy của cốt truyện, rời xa thế giới của nam chính, nữ chính và đám nam phụ, âm thầm trở thành một vai phụ phản diện từng tồn tại.
Còn năm tháng nữa thôi, nhịn một chút rồi cũng qua.
Nếu hôm qua cô không đang đau đầu như muốn nứt ra mà vẫn cố gắng đọc kỹ hợp đồng giữa mình và nam chính, phát hiện mình xuyên thành vai ác nữ rồi chẳng bao lâu nữa sẽ “bay màu”, có lẽ cô đã sớm xách túi bỏ trốn không ngoảnh lại.
May mà sau đó cô kịp bình tĩnh lại, đọc từng câu từng chữ trong hợp đồng.
Nếu nguyên chủ vi phạm điều khoản trước mốc một năm rưỡi, cô phải bồi thường cho nam chính ba trăm triệụ..
Ba trăm triệu đấy Cái tên nam chính khốn kiếp này đúng là không có tí nhân tính nào.
Cha mẹ nguyên chủ mất sớm, nhà cũng chẳng mấy khá giả, lấy đâu ra ba trăm triệu để trả cho hắn?
Trước khi hợp đồng hết hạn, cô muốn chạy cũng không thể chạy, chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại biệt thự.
Cũng may, mỗi tháng nam chính chỉ đến vài lần, chủ yếu là để báo cáo với ông nội anh nan quay clip cảnh hai người ăn cơm chung gửi về để ông vui lòng.
Nghe người giúp việc nói, nam chính vừa mới đến đây hai hôm trước, mấy ngày tới hẳn sẽ không quay lại.
Hạ Nhuyễn cảm thấy nhẹ nhõm cả người.
Cô đâu có si mê nam chính như nguyên chủ, cầu còn chẳng được là đằng khác, chỉ mong cả đời không phải gặp lại anh, bình an sống qua ngày là tốt rồi.
Vừa định xuống giường, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.
Hạ Nhuyễn còn đang mải loay hoay với một đống suy nghĩ rối bời, bị tiếng động bất ngờ làm giật mình, tim thắt lại một nhịp.
“Chuyện gì thế?” Cô hỏi vọng ra, giọng không to lắm vì khoảng cách không xa.
Bên ngoài, giọng người giúp việc rụt rè, run rẩy như thể sợ bị nổi giận “Cô Hạ, tiên sinh đã về rồi, đang chờ cô xuống ăn cơm dưới lầụ”
Nam chính quay lại rồi?
|
/352
|

