Ánh sáng đầu xuân dịu nhẹ xuyên qua lớp rèm cửa sổ sát đất, hắt vào căn phòng rộng lớn tĩnh lặng.
Hạ Nhuyễn ôm trán, khẽ thở ra một hơi. Đầu đau âm ỉ, tay chân mềm nhũn không chút sức lực.
Cô không biết là do mình vừa xuyên tới chưa ổn định, hay vì thân thể nguyên chủ còn chưa khỏi cảm mạo.
Hôm qua cô đã ngủ mê man suốt cả ngày, hôm nay mà tiếp tục nằm bẹp thì chỉ càng thêm mệt mỏi.
Mở mắt ra, trần nhà lộng lẫy xa hoa khiến cô ngây người.
Cảm giác đau đớn dữ dội khi tai nạn xảy ra vẫn còn in hằn rõ nét.
Cô hẳn là đã chết trong vụ tai nạn ấy rồi.
Vậy mà giờ đây, cô lại tỉnh dậy trong thân xác của một nhân vật cùng tên trong một cuốn tiểu thuyết từng tiện tay lật xem.
Đáng nói là, vận may của cô tệ đến mức xuyên trúng vai phản diện – ác nữ thế thân.
Nội dung chính của truyện có motif cũ rích "gương vỡ lại lành", nữ chính là bạch nguyệt quang thời niên thiếu của nam chính, người mà anh ngày nhớ đêm mong sau khi cô ta ra nước ngoài, một lòng giữ mình vì cô ta suốt bao năm trời.
Cuối cùng, khi bạch nguyệt quang quay về, hai người trùng phùng cảm động, rồi hạnh phúc bên nhau kết thúc viên mãn.
Còn nguyên chủ – tức cô bây giờ – lại là cháu gái của chiến hữu thân thiết với ông nội nam chính.
Ông nội nam chính yêu thương cô vô điều kiện, hết lòng muốn tác thành cho cô với cháu trai.
Tiếc thay, kẻ có tình, người lại vô ý.
Nguyên chủ si mê nam chính, nhưng đối phương thì thậm chí chẳng buồn liếc cô lấy một lần, hai người gặp mặt cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay – nói trắng ra là người xa lạ.
Sau đó, bởi vì ông nội của nam chính lâm bệnh nặng, nguyện vọng cuối đời là muốn nhìn thấy hai người ở bên nhau nên nguyên chủ đã trở thành bạn gái "trên danh nghĩa" của anh.
Dù không có chút thiện cảm, nam chính vẫn nhẫn nhịn ký một bản hợp đồng hẹn ước, thời hạn 18 tháng, kết thúc sẽ cho cô hai trăm triệu, điều kiện là từ đó về sau không được quấn lấy anh nữa.
Đã diễn thì phải diễn cho tròn vai – cả thế giới đều biết hai người đang yêu nhaụ
Nguyên chủ thuận lợi dọn vào biệt thự của nam chính.
Với Hạ Nhuyễn, đây là thời cơ tốt nhất để danh chính ngôn thuận, nhưng trong nguyên tác, chỉ cần nam chính xuất hiện là nguyên chủ liền dùng mọi cách quyến rũ.
Cậy có danh phận bạn gái, cô càng ngày càng ngạo mạn, hễ có cô gái nào nhìn nam chính lâu một chút là lập tức gây chuyện, làm khó dễ.
Kết quả là nhà tan cửa nát, người người chán ghét.
Đến cả bạn bè của nam chính nghe đến tên nguyên chủ cũng nhíu mày như gặp ôn thần.
Sau khi bạch nguyệt quang trở về nước, nguyên chủ càng làm càn.
Trước mặt bao người mắng nữ chính là kẻ thứ ba, suýt chút nữa bị nam phụ bóp chết.
Đến khi hợp đồng gần hết hạn, nguyên chủ thậm chí còn bắt cóc nữ chính, lại âm mưu hạ thuốc nam chính nhằm chiếm lấy thân phận bạn gái thật sự – nhưng thất bại.
Làm đủ chuyện ác, lại không biết hối cải, đắc tội với cả một dàn nam phụ quyền thế.
Cuối cùng, nam chính không thèm nể mặt ông nội mà ra tay trừ khử nguyên chủ một cách gọn ghẽ.
Từ đầu đến cuối, tất cả bi kịch đều là do nguyên chủ đơn phương tình nguyện.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục thảm hại này, đầu Hạ Nhuyễn lại ong ong nhức buốt.
Cô thật sự không hiểu nổi nguyên chủ rốt cuộc vì cái gì mà cứ đâm đầu vào một người đàn ông như vậy – sắc đẹp đúng là hại người mà.
|
/352
|

