"Xin lỗi, chuyện này tôi không giúp được." Nguyên Ngọc liếc nhìn dáng người nhỏ bé của cô. Ông cụ muốn cô và Bùi Cẩn tiếp xúc nhiều hơn, cơ hội tốt như vậy sao hắn lại cướp mất. Hắn không muốn bị ông cụ lườm chết đâụ
Điều khiến hắn bất ngờ là Hạ Nhuyễn lại chủ động mở lời.
Chẳng phải Hạ Nhuyễn yêu Bùi Cẩn đến chết đi sống lại sao? Bỏ lỡ cơ hội thế này ư?
Việc Nguyên Ngọc từ chối nằm ngoài dự đoán của cô. Nghĩ lại, chắc lại là trò của ông cụ nữa rồi.
Cô hít sâu một hơi, chấp nhận số phận mà khoác tay Bùi Cẩn lên vai mình. Hương thơm thanh mát xen lẫn mùi rượu phảng phất quanh mũi, hormone nam tính mãnh liệt bao trùm lấy cô. Cơ thể Hạ Nhuyễn khựng lại, cắn răng chịu đựng cảm giác khó chịu, đỡ anh đi được hai bước.
May mà anh vẫn còn biết đi, chứ với sức cô, có hai người cũng không đỡ nổi người đàn ông cao to thế này.
Dù Bùi Cẩn đi được, Hạ Nhuyễn vẫn phải loạng choạng dìu anh.
Hà Vân Châu dường như thấy cảnh tượng gì đó thú vị, khẽ cười một tiếng.
Hạ Nhuyễn quấn kín người, hình ảnh này khiến Mặc Thiên Thần bật cười, trên gương mặt tuấn tú hiện lên nét cười không rõ ý "Có vẻ cô ta đã thông minh hơn, biết chơi trò lạt mềm buộc chặt rồi đấy."
Hà Vân Châu chỉ liếc qua bóng dáng hai người kia, giọng thờ ơ "Không phải người đó thì có giở trò gì cũng vô dụng thôi."
Mặc Thiên Thần bật cười, không đồng tình "Là Bùi Cẩn nói vậy với cậu à? Hay Vân Thư nói?"
Sắc mặt Hà Vân Châu sầm xuống, không đáp. Mặc Thiên Thần nhìn thẳng hắn mấy giây "Dù chúng ta có là đối thủ cạnh tranh, cũng không thể để Bùi Cẩn thật sự dính dáng tới Trương Vân Thư." Chẳng qua là cô ta đơn phương mà thôi.
"Cô ấy sắp về nước rồi, Hạ Nhuyễn chắc chắn sẽ làm ầm lên cho xem."
Hà Vân Châu đẩy gọng kính mảnh bằng ngón tay, giọng trầm thấp "Cô ấy có làm ầm thế nào cũng không liên quan đến tôi, nhưng nếu dám làm tổn thương Vân Thư…"
Ánh mắt luôn dịu dàng kia giờ qua lớp kính lại trở nên lạnh lẽo đáng sợ.
Mặc Thiên Thần dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt dõi theo Hạ Nhuyễn đang cố gắng đưa Bùi Cẩn lên xe, khẽ thở dài "Ai mà chẳng vậy…"
Lúc này, Hạ Nhuyễn đâu hay biết chỉ vì đỡ một người mà lại khiến hai nam phụ nổi giận với mình. Vất vả lắm mới đỡ được Bùi Cẩn lên xe, cô toan ngồi vào ghế phụ thì kéo cửa mãi không được…
Hạ Nhuyễn "???" Ánh mắt nghi hoặc nhìn sang tài xế.
Tài xế lảng tránh ánh mắt cô "Hạ tiểu thư, dây an toàn ghế phụ bị hỏng rồi ạ."
Ánh mắt cô dừng lại trên sợi dây an toàn như mới tinh, chẳng còn lời nào để nói, đành ngồi vào ghế sau, nép sát vào cửa xe, sợ nam chính bất ngờ phát rồ lên vì rượụ
Không khí trong xe tràn ngập mùi hương lạnh lẽo của hoa mai trên người Bùi Cẩn. Anh ngồi yên tĩnh, dáng vẻ thanh nhã tựa vào ghế sau, nếu không vì mùi rượu, cô còn tưởng anh đang giả vờ ngủ.
"Quản gia, chú đưa Bùi tiên sinh về nơi hắn ở thường ngày trước rồi hẳn đưa tôi về biệt thự." Hạ Nhuyễn không quên dặn tài xế.
Tài xế nhớ lại lời ông cụ Bùi dặn "Xin lỗi, Hạ tiểu thư, ông cụ nói tối nay Bùi thiếu gia ở đâu thì cô cũng phải ở đó." Ông cụ vì muốn tác hợp họ mà không tiếc tâm huyết.
Hạ Nhuyễn "…"
"Không sao, chú cứ nói là tôi yêu cầu, chú cứ đưa Bùi tiên sinh về trước đi." Cô không đời nào chịu ngủ chung một biệt thự với anh.
|
/352
|

