Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 17

/352



Dựa theo tình tiết gốc trong truyện, chỉ cần cô không động tay động chân với nữ chính thì với sự bảo vệ của ông cụ Bùi, câu nói đe dọa hôm nay của Bùi Cự cũng chỉ là dọa cho có.

Hạ Nhuyễn chẳng mảy may để tâm, thong thả xuống lầu ăn uống, sống rất thoải mái.

Đám người giúp việc lúc nào cũng sẵn sàng tinh thần cô sẽ nổi cơn tam bành, mãi cho đến tối khi thấy cô vui vẻ lên lầu tắm rửa, ai nấy lại càng nơm nớp lo sợ, sợ rằng sẽ có cú "quay xe" bất ngờ.

Thậm chí còn gọi điện cho thư ký Thường, kể về sự "khác thường" của Hạ Nhuyễn, sợ cô lại bày trò, đến lúc đó họ cũng bị vạ lây.

Thư ký Thường nghe xong chỉ biết suy đoán  "Chẳng lẽ Hạ tiểu thư bị bệnh rồi ngộ ra điều gì đó?" Hay là đang âm thầm chuẩn bị tung đại chiêu?

Rõ ràng, hắn tin vào khả năng thứ hai hơn. Việc âm thầm chuẩn bị kế hoạch phù hợp với tính cách Hạ Nhuyễn hơn.

Mặc cho Hạ Nhuyễn làm đủ trò cũng không thể lọt vào mắt Bùi tổng, nhưng các chiêu trò "thả thính" liên tục của cô vẫn khiến thư ký Thường phải khâm phục.

Hắn lập tức báo cho Bùi Cẩn. Bùi Cẩn tháo kính, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào thư ký Thường  "Chuyện của cô ấy không cần báo với tôi."

Chỉ mấy giây, thư ký Thường đã toát mồ hôi lạnh, vội vàng đáp "Vâng" rồi rút lui khỏi phòng sách.

Đêm đó, Hạ Nhuyễn tắm xong liền ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau tỉnh dậy lướt điện thoại, cô mới nhận ra "nguyên chủ" hình như không có bạn bè gì.

Trong truyện gốc cũng chẳng miêu tả gì về đời sống cá nhân của nhân vật này. Cô lục lại danh bạ, thấy đa phần chỉ toàn bạn học thời đi học.

Cô như một con cá muối nằm lì trong biệt thự cả ngày. Tối ăn xong còn đi dạo mấy vòng, dự định sáng mai sẽ xuống phòng gym dưới lầu tập luyện.

Một cuộc điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh. Cô vừa đứng trước cửa phòng thì chuông điện thoại vang lên.

Hạ Nhuyễn nhíu mày nhìn thời gian nan đã gần mười giờ rồi, ai còn gọi giờ này?

Bước vào phòng cầm máy lên, thấy người gọi là dì Đỗ. Trong lòng Hạ Nhuyễn bỗng dâng lên một linh cảm chẳng lành.

Cô không do dự bắt máy  "Dì Đỗ?"

Đỗ Lệ Sa bị ông cụ Bùi ép đến đường cùng, đành phải gọi cho Hạ Nhuyễn.

"Hạ Hạ, Bùi Cẩn uống hơi nhiều, có lẽ phải làm phiền cháu đi đón nó." Đỗ Lệ Sa liếc nhìn ông cụ Bùi đang sáng mắt ra, thở dài bất lực.

Nếu con trai bà thích Hạ Nhuyễn thì bà cũng chẳng có ý kiến. Nhưng vấn đề là Bùi Cẩn cực kỳ ghét cô. Ông cụ thì sức khỏe yếu, bà lại chẳng thể từ chối…

Hạ Nhuyễn  "   "

Cô… cô phải đi đón anh á?

Đùa gì vậy  Một người như Bùi Cẩn mà thiếu người đưa về sao? Cho tám người khiêng anh về cũng không vấn đề gì.

Nghe ra sự bất lực trong giọng dì Đỗ, Hạ Nhuyễn đoán ngay đây là ý của ông cụ Bùi.

Dù là ai nghĩ ra, cô cũng không thể từ chối. Đành nhức đầu mà đồng ý.

Điện thoại vừa cúp, thư ký Thường đã gửi định vị cho cô. Hạ Nhuyễn thay bộ đồ dài mới mua, che kín hết cả tay chân.

Chỉ có điều cái áo này hình như bị mua nhầm size nhỏ, phần ngực phồng lên thấy rõ. Cô thử thêm mấy cái nữa, đều chật như nhaụ

Cuối cùng cô tùy tiện chọn một cái, đi giày thể thao, cầm điện thoại xuống lầụ

Người giúp việc thấy cô kín mít bước ra khỏi nhà mà không hiểu chuyện gì, chỉ biết nhìn theo.




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status