Cả hai đều không ai hành động trước.
Các bậc ba mẹ trong tầng lớp thượng lưu đều là những người quyền lực. Một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối sẽ làm hài lòng đôi bên. Nếu không thành thì sau này chỉ cần xem như chưa từng có buổi gặp mặt nào, coi đây là lần đầu tiên biết nhau, tránh gây khó xử cho bên nữ.
Diệp phu nhân nghe thấy tiếng động thì bước ra khỏi phòng để đón tiếp.
Trong các buổi tụ họp ở thành phố này, dù là vợ quan chức hay vợ thương nhân, tất cả đều lấy Chu phu nhân làm trung tâm.
Mạng lưới giao thiệp của bà được xây dựng vững chắc vài bà lớn bậc hai tung hô một bà lớn bậc nhất, xung quanh là cả chục người bậc ba làm nhiệm vụ hầu chuyện, khuấy động không khí. Bà lớn luôn giữ vị trí được ngưỡng mộ nhất.
Những người có cùng đẳng cấp với Chu phu nhân hiếm khi xuất hiện trong cùng một sự kiện, trừ khi đi cùng chồng. Đó cũng là quy tắc bất thành văn, như “vua không gặp vua” vậy.
Nhà họ Diệp là danh môn vọng tộc, nhưng thiếu quyền lực nên địa vị của Diệp phu nhân không thể sánh ngang với Chu phu nhân được.
Trình Hi đứng ở cửa, cảm nhận mùi hương nam tính từ trong gió thổi đến, từng chút len lỏi khiến cô không yên.
Lát sau, Chu Kinh Thần trở lại phòng số 3.
Diệp phu nhân tự tay kéo ghế mờ Chu phu nhân ngồi xuống, ánh mắt bà chợt nhìn đến Trình Hi “Đây là Hi Nhi phải không?”
Trình Hi khẽ cúi người “Chào dì Diệp ạ.”
Diệp phu nhân quan sát cô hồi lâu, không nói tốt mà cũng không nói xấụ Những cuộc gặp mặt như thế này giữa các gia đình có bối cảnh đều đầy sự kiêu ngạo và giữ kẽ, không ai muốn để người khác nắm thóp.
“Bách Nam có việc họp đột xuất, không thể đến được nên có nhờ tôi thay mặt gửi lời xin lỗi.” Diệp phu nhân lấy từ trong túi ra một tấm ảnh, đặt lên bàn “Tôi có mang theo ảnh của nó đây.”
Chu phu nhân đã gặp con trai cả của nhà họ Diệp rồi, nhưng đây là lần đầu tiên Trình Hi thấy ảnh của anh.
Đúng là rất tuấn tú, phong thái tương đồng với Chu Kinh Thần nhưng vẫn có nét khác biệt.
Cậu cả nhà họ Diệp từng là lính bộ binh, làn da rám nắng khỏe mạnh, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khoác chiếc áo da tối màu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào ống kính.
Phong thái anh toát lên sự nghiêm nghị như một người lính thép trời sinhnanđúng chuẩn hình mẫu “nam thần mạnh mẽ”.
“Bách Nam?” Chu phu nhân không vui lắm “Không phải là cậu Bách Văn sao?”
Diệp phu nhân thản nhiên giải thích “Lỗi tại tôi không hỏi rõ. Cậu con út Bách Văn của tôi đã có bạn gái rồi, người con trai cả Bách Nam hiện vẫn còn độc thân.”
Chu phu nhân hơi ngạc nhiên, ngẫm nghĩ rồi nói “Tôi nhớ năm ngoái cậu Bách Nam đã đính hôn mà?”
“Đúng là từng đính hôn rồi.” Diệp phu nhân nhắc đến chuyện này với vẻ không mấy hài lòng “Nhà gái có nhan sắc, học vấn đều ổn, nhưng đáng tiếc là con riêng. Mẹ cô ta mất rồi mới được nhận tổ quy tông. Lúc đầu nhà họ Diệp không biết sự thật nhưng khi biết rõ ngọn ngành thì hủy hôn ngay.”
Nói đến đây, vẻ mặt Diệp phu nhân lộ rõ sự chán ghét “Những người ngoài giá thú không thể đứng vào hàng ngũ được, con riêng chỉ nên ghép đôi với con riêng thôi. Họ không xứng đáng với con cháu dòng chính thất, đó là quy tắc lâu đời rồi.”
Trình Hi ngồi bên cạnh, chăm chú rửa tách trà.
|
/599
|

