Yêu Là Chiếm Hữu Đến Tận Xương

Chương 22

/599



Vì thế, đến giờ cô vẫn chưa yêu ai.

Khi về đến nhà họ Chu, cô thấy Chu phu nhân đang cho cá ăn ngoài ban công. Cô nhận lấy ly trà táo đỏ nóng từ quản gia, vừa nhấp một ngụm, Chu phu nhân chỉ vào hộp quà trên ghế sofa trong phòng khách.

"Đây là quà cho con đấy Hi Nhi. Ngày mai con đi gặp con trai nhà họ Diệp nhé."

Cô nghe xong, trong miệng còn ngậm ngụm trà, ánh mắt thoáng chùng xuống.

Chu phu nhân không chỉ nói cho có, lần này bả đã dứt khoát hành động.

Trong hộp là một chiếc váy  mã diện  màu đen với họa tiết chìm, kèm theo một chiếc áo sơ mi lụa trắng đơn giản.

Chu phu nhân là người theo phong cách truyền thống, không thích những thứ cầu kỳ, sặc sỡ. Bà muốn mọi thứ phải trang nhã và tôn lên vẻ sang trọng phù hợp với gia thế của nhà họ Chụ

Trình Hi đứng trước gương mặc thử, chiếc váy vừa vặn đến hoàn hảo, từng đường nét đều được may đo kỹ lưỡng, không thừa, không thiếu dù chỉ một phân.

"Kiểu này Kinh Thần đặt ở đâu vậy nhỉ? Dì cũng muốn đặt một chiếc sườn xám nữa." Chu phu nhân cúi xuống chỉnh lại tà váy  “Mùa xuân tụ họp nhiều, mặc sườn xám thì nổi bật hơn lễ phục rồi."

Nghe đến tên Chu Kinh Thần, lòng Trình Hi bỗng rối bời.

Rõ ràng hôm đó hắn hơi say, vậy mà chỉ cần chạm tay hắn đã đoán chính xác kích cỡ của cô rồi.

Một kỹ sư trưởng chế tạo máy bay, từng con ốc vít cũng không cho phép có sai lệch chứ huống hồ là cơ thể người.

"Hi Nhi, tên cửa hàng là gì?" 

Trình Hi tỏ vẻ khó xử. Thật ra Chu Kinh Thần chưa từng đưa cô đến cửa hàng, thậm chí không hỏi qua số đo của cô. 

Hắn đã lặng lẽ chuẩn bị tất cả. 

Cô ấp úng  “Con quên mất rồi..." 

Chu phu nhân lập tức bấm số gọi cho Chu Kinh Thần. 

Chu Kinh Thần đang đi thị sát tại trụ sở chính của công ty. Cuộc gọi được trợ lý của hắn tiếp nhận. 

Sau khi tra cứu lịch trình ngày Chủ nhật, trợ lý báo lại  “Hôm đó kỹ sư trưởng Chu làm thêm cả ngày ạ.” 

“Hửm?” Chu phu nhân tỏ vẻ khó hiểu  “Hi Nhi, nó không đi cùng con sao?” 

Nếu hắn không đi cùng, lẽ ra cô phải nhớ tên cửa hàng và quen đường chứ. 

Trình Hi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Anh ấy làm việc muộn nên chỉ đến một lát… nhưng không xuống xe ạ.” 

“Thảo nào.” Chu phu nhân lẩm bẩm  “Không tự mình đo đạc thì không làm ra được bộ đồ vừa vặn thế này được. Dù là hàng làm gấp, nhưng đường may rất tinh tế.” 

Chu Kinh Thần bên kia tạm ngừng thị sát, hắn nghe máy, giọng trầm ổn  “Mẹ muốn biết tên cửa hàng hả? Là Cửa hàng may Tô Châu Hà ạ.” 

“Váy giá bao nhiêu?” 

“Ba nghìn.” 

Loại "hàng rẻ" như thế không lọt nổi vào mắt của Chu phu nhân. Bà là VIP của các thương hiệu xa xỉ hàng đầu, từng có những siêu mẫu riêng biểu diễn cho bà trong những buổi trình diễn cá nhân. Chu phu nhân không cần thử đồ, chỉ cần báo số đo, nhìn mẫu mặc thử, thích món nào sẽ quẹt thẻ lấy hàng ngay. 

Nhưng những món đồ xa xỉ đó bà thường chỉ mang về nhà mẹ đẻ ngắm nghía, rất ít khi sử dụng đến, để tránh gây rắc rối cho chồng là ông Chu Hoài Khang. 

Nếu không vì họa tiết thêu trên chiếc váy  mã diện  này quá tinh xảo thì có lẽ bà cũng chẳng buồn hỏi han. 

“Con với nữ sinh viên ở khách sạn bị người ta bắt gặp rồi phải không?” Giọng bà đột nhiên chuyển sắc.




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status