Yêu Là Chiếm Hữu Đến Tận Xương

Chương 17

/599



Đúng là chu đáo thật.

Biết chăm sóc phụ nữ, chu đáo mà không đa tình, tài giỏi, phong độ, không người phụ nữ nào lại không động lòng cả.

“Đồ dùng trong khách sạn không sạch lắm.” Ánh mắt Chu Kinh Thần lướt qua người cô, mang chút ý tứ khó đoán  “Em mà bị lây bệnh gì đó thì tôi cũng chẳng thoát được.”

Tai Trình Hi ù đi, tạm thời như mất đi thính giác.

Chu Kinh Thần đã ngầm tỏ ý rất rõ ràng.

Chỉ cần thời điểm thích hợp, cảm xúc đồng điệu, hắn cũng sẽ không bài xích mối quan hệ nguy hiểm và cấm kỵ này.

“Đã chọn được ngày hẹn gặp mặt rồi à?”

“Rồi.”

Trình Hi vuốt nhẹ túi kín kéo khóa, trong đầu hiện lên hình ảnh cô gái kia với gương mặt xinh đẹp và quyến rũ  “Anh thích người đẹp à?”

“Chứ muốn sao.” Chu Kinh Thần xoay điện thoại, màn hình sáng lên dưới ngón tay hắn chạm vào  “Chứ em thích người xấu à?”

Vì hơi mạnh tay nên khóa túi đã bung ra, không cách nào kéo lại được.

Cô đành dùng tay giữ lấy chiếc khóa bị lệch vân.

“Sắc đẹp rất quan trọng, nhưng không phải quan trọng nhất.” Chu Kinh Thần dựa vào ghế sofa.

Trình Hi hạ tay xuống  “Gia thế mới là quan trọng nhất.”

“Em nghĩ thế à?”

Cô nghiêng người né tránh ánh nhìn của hắn.

Chu Kinh Thần ngồi ngược sáng từ cửa sổ sát đất, ánh sáng bị rèm mỏng che bớt khiến đôi mắt hắn trông sâu thẳm khó lường.

Trình Hi bước nhẹ vào phòng tắm.

...

Chu Kinh Thần xử lý xong tập tài liệu cuối cùng rồi ngả đầu thư giãn vai và cổ.

Ánh mắt hắn vô tình thoáng qua, thấy Trình Hi đang đứng phơi khăn, mái tóc dài của cô xõa xuống.

Đôi chân trắng trẻo thanh thoát, vết bầm đã mờ dần, mắt cá chân đeo một chiếc lắc nhỏ có chuông, tựa như đầu măng tươi non mà hắn ưa thích vậy.

Một sự quyến rũ không thể diễn tả được bằng lời.

Chu Kinh Thần đứng dậy, cởi áo sơ mi ra, xương quai xanh thoáng ửng đỏ lên.

Hắn quay lưng lại, cơ lưng chuyển động mạnh mẽ, dây lưng cũng đã đặt lên sofa.

Tiếng nước trong phòng tắm đột ngột vang lên ào ào.

Dòng nước cũng được bật lên ở mức tối đa.

Trình Hi lật giở tạp chí du lịch quốc tế của khách sạn để giết thời gian.

“Đưa hộ khăn tắm.” Chu Kinh Thần gọi cô.

Cô bước đến gần phòng tắm hơn rồi khẽ nói  “Hết khăn sạch rồi." 

Tiếng nước từ vòi sen ào ào, át đi phần nào giọng của người đàn ông bên trong. "Dùng cái mà em vừa dùng ấy." 

Như dây đàn căng hết cỡ, cơ thể cô bất giác run lên. 

"Trình Hi?" Chu Kinh Thần gọi lần nữa. 

Cô nắm chặt chiếc khăn ướt treo trên giá, cánh cửa hé mở ra ⅓, hơi nước ùa ra phả lên mặt cô. Một cánh tay thon dài từ bên trong vươn ra, từng vệt nước chạy dọc theo đường cong cơ bắp săn chắc của hắn rồi chậm rãi trượt xuống. 

Bàn tay của hắn chạm vào khăn, cũng tiện đà nắm lấy cả tay cô. 

Không giống như cái nắm tay để sưởi ấm trong xe hôm trước, lần này hắn là đàn ông, còn cô là phụ nữ. 

Một người đàn ông trần thân trên, trên làn da phả ra hơi nóng. 

Cô vội rụt tay lại giấu ra sau lưng. 

Qua lớp kính mờ mờ, bóng dáng Chu Kinh Thần rắn rỏi và mạnh mẽ. 

"Lấy cho tôi đôi dép." 

Trình Hi đi ra cửa, lấy một đôi dép mới toanh đưa vào. 

Trong căn phòng đầy hơi nước, không khí như ngột ngạt đến mức cô gần như không thở nổi. 

"Anh còn cần gì nữa không?" 

Chu Kinh Thần nhận lấy đôi dép rối nói với giọng trầm thấp  "Hết rồi."




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status