Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 7

/853



Không gian phía trước của chiếc xe khá rộng rãi nhưng Tô Dương vẫn cảm thấy không gian xung quanh chật chội và ngột ngạt, như thể thiếu đi phần lớn lượng oxy.

Trong không gian hẹp của chiếc xe, cô có thể cảm nhận rõ ràng sức ép từ Từ Lập Trạch, giống như một tấm lưới vô hình đang lơ lửng trong không khí, chờ đợi con mồi tự nguyện mắc bẫy.

Tô Dương lo lắng nhích lại gần cửa sổ, đột nhiên, điện thoại trong túi cô lại rung lên.

Cô cẩn thận nhấc điện thoại lên nghe. Lần này là cuộc gọi từ một y tá đang trực.

"Tô tiểu thư, trưởng khoa đã kiểm tra và đề nghị đổi thuốc cho dì."

"Đổi, nhất định phải đổi " Mặc dù biết y tá không thể nhìn thấy mình nhưng Tô Dương vẫn liên tục gật đầu, "Mẹ tôi hiện giờ thế nào rồi?"

"Dì chưa hoàn toàn qua cơn nguy hiểm nhưng sau khi đổi thuốc, hai chỉ số vượt ngưỡng đã bắt đầu giảm." Y tá ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, "Tô tiểu thư, y tá trưởng bảo tôi gọi cho cô là… để thông báo về chi phí cho loại thuốc mới..."

Dù không gian trong xe có lớn đến đâu cũng có giới hạn nhưng giọng nói nhẹ nhàng và trầm lắng của Tô Dương không hề làm phiền Từ Lập Trạch. Cô không cố ý tránh né, mà chỉ muốn tôn trọng người đang lái xe.

Từ Lập Trạch không khỏi liếc nhìn cô một cái, và với cái nhìn này anh đã bắt gặp ánh mắt bối rối của Tô Dương khi cô cũng đang lén nhìn anh.

"Có chuyện gì muốn nói sao?"

Từ Lập Trạch từ trước đến nay không phải là người bị động, hơn nữa vẻ mặt muốn nói lại thôi của Tô Dương sau khi gác máy cũng rất dễ đoán.

"Anh Từ, vừa rồi anh nói muốn kết hôn với tôi, không phải là đang đùa chứ?"

Giọng của Tô Dương nhẹ nhàng, mang theo âm điệu dịu dàng của vùng sông nước miền Nam, nghe rất êm tai.

Từ Lập Trạch cầm chắc vô lăng, bình tĩnh đáp lại, "Tôi không lấy hôn nhân ra để đùa."

Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông khiến Tô Dương cảm thấy như đang đối mặt với một tảng đá kiên cố, đầy vô vọng.

Trong một vài giây, cô đã thực sự do dự.

Nhưng khi nhớ lại những lời lẽ không kiêng nể của Tô Thiến trong phòng và hai cuộc điện thoại từ bệnh viện, Tô Dương cắn răng, quay đầu hỏi Từ Lập Trạch, "Nếu tôi đồng ý kết hôn với anh, tôi sẽ nhận được gì?"

"Cô muốn gì từ tôi?" Từ Lập Trạch không chút ngạc nhiên, ngược lại, câu trả lời của Tô Dương dường như nằm trong dự đoán của anh.

"Tôi cần tiền." Tô Dương siết chặt tay trên đầu gối, trông như một người đang chuẩn bị đón nhận một nhiệm vụ khó khăn.

"Cô muốn bao nhiêu?"

"Khoảng tám mươi lăm vạn..."

Khi Từ Lập Trạch dừng lại chờ đèn đỏ, anh nhìn cô một cái. Tô Dương vội vàng giải thích, "Vì viện phí được tính theo bậc thang, mẹ tôi mới bắt đầu hóa trị, không biết sẽ phải đổi bao nhiêu loại thuốc nên tôi tính toán theo..."

Từ Lập Trạch ngắt lời cô, "Một triệu, sáng thứ Tư, mười giờ, tại Cục Dân chính đường Phong Lâm, được chứ?"

Tô Dương nghĩ rằng Từ Lập Trạch sẽ cho rằng cô đòi hỏi quá nhiều nhưng thật ra điều khiến anh ngạc nhiên lại là cách cô có thể đưa ra con số chính xác đến từng vạn.

"Đ… được." Tô Dương ngập ngừng gật đầụ

Cô không ngờ toàn bộ quá trình lại diễn ra suôn sẻ đến vậy, suôn sẻ đến mức cô gần như quên mất rằng một triệu này là cái giá cho việc bán "sự tự dó của mình.

"Được rồi, tôi có vài điều cần lưu ý, Tô tiểu thư nghe qua một chút?" Giọng nói của Từ Lập Trạch hỏi nhưng ngữ điệu lại không cho phép ai từ chối.




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status