Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 3

/853



"Chỉ là... tiền thuốc men của mẹ không thể trì hoãn thêm nữa, con tuần trước đã..."

 Gió thổi mạnh trên hành lang, suýt nữa khiến Tô Dương ngã, cô vội lùi lại vài bước trở vào sảnh tòa nhà.

 "Được rồi, được rồi, ba sẽ gửi định vị cho con, con tiện đường ghé qua lấy mấy cuốn sách còn lại ở nhà mang đi đi. Dì của con đã thu xếp chúng vào cốp xe rồi."

 Tô Tuyền Thịnh không đợi Tô Dương nói hết câu đã cúp máy. Chẳng mấy chốc, ông gửi cho cô một vị trí định vị.

 Hôm nay trời đổ mưa đột ngột, lúc đi ra ngoài Tô Dương không mang theo ô, đến nơi thì người cô đã ướt gần hết.

 Chiều nay cô còn có hai buổi phỏng vấn, trên người cô mặc một bộ đồ phỏng vấn bình thường.

 Áo sơ mi trắng và váy vest tối màu đều không phải loại tốt, bị gió mưa thổi vào trông cô chẳng khác gì một món đồ bị nhúng nước, khắp người toát ra mùi ẩm mốc, nhìn rất rẻ tiền.

 Tô Dương do dự một chút trước cửa phòng riêng, đang băn khoăn không biết có nên vào hay không thì một nhân viên phục vụ mỉm cười tiến đến mở cửa giúp cô. Ngay sau đó, giọng nói yếu ớt nhưng đầy chảnh chọe của em gái cô, Tô Thiến, vang lên từ trong phòng.

 "Nói chung yêu cầu của em cũng không cao, toàn bộ là hoa tươi và đoàn xe mui trần, mấy cái này đều là tiêu chuẩn khi cưới mà. À đúng rồi, lần trước em có đi xem qua khách sạn đó, không được, đẳng cấp quá thấp. Đến lúc chúng ta cưới, những người đến tham dự đều là người có tiếng tăm, thực đơn mà tôm hùm không phải là tôm hùm Úc thì làm sao mà họ ăn được chứ..."

 Tô Thiến ở trong phòng hăng say nói chuyện, còn Tô Dương thì đứng ngay cửa, tiến thoái lưỡng nan.

 Đúng lúc đó, Tô Thiến ngồi đối diện cửa nhìn thấy Tô Dương, liền kinh ngạc rồi tỏ vẻ khinh thường hỏi, "Chị đến đây làm gì, sao chị biết chỗ này?"

 Tô Dương sững sờ một chút, vừa định rút lui thì phía sau bất ngờ có một nhân viên phục vụ bê bát canh nóng đi tới, cô lúng túng phải lùi vài bước, bị ép bước vào phòng.

 Trong phòng ngoài Tô Tuyền Thịnh và Tô Thiến còn có một người đàn ông lạ mặt, đeo kính gọng vàng. Dù mặc trang phục đơn giản đen từ đầu đến chân nhưng cũng không che giấu được vẻ quý phái của anh ta.

 "Con ngồi xuống đi." Tô Tuyền Thịnh chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh, ra hiệu cho Tô Dương ngồi, rồi quay sang giải thích với người đàn ông lạ mặt, "Đây là con gái lớn của tôi, Tô Dương, đến tìm tôi để giải quyết chút việc."

 Tô Dương im lặng kéo ghế ngồi xuống, khóe mắt thoáng liếc nhìn người đàn ông lạ mặt.

 "Chưa từng nghe Tô tổng nhắc đến việc có cô con gái lớn nhỉ?" Người đàn ông không nhìn trực tiếp vào cô nhưng mở miệng hỏi một câụ

 Tô Tuyền Thịnh lập tức cười gượng, giải thích ngắn gọn, "Con bé sống với mẹ nó từ trước đến giờ, tháng này vừa tốt nghiệp, nên trở về... để thăm tôi."

 Người đàn ông vừa nghe vừa liếc nhìn Tô Dương một lần nữa.

 Anh ta có dáng người cao ráo, toát lên khí chất cô độc và lạnh lùng, rất hợp với chiếc đồng hồ bạc đang lộ ra ở cổ tay áo, lạnh lẽo và xa cách.

 Nhận thấy ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm mình, Tô Dương không dám quay đầu, nhưng lại nhìn thấy Tô Thiến đối diện cô đang tràn đầy tức giận.

 "Ba, ba có bị gì không vậy, hôm nay là ngày gì mà ba lại để chị ta đến đây, thật xui xẻo " Tô Thiến nghiêng người về phía Tô Tuyền Thịnh, nhỏ giọng lẩm bẩm.




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status