Từ Tổng Truy Vợ: Muộn Mất Rồi

Chương 26

/853



“Tô tiểu thư đi rồi à?” Dì giúp việc hỏi, giọng mang chút âm điệu đặc trưng địa phương.

Từ Lập Trạch gật đầu, vừa định né người nhường lối cho dì giúp việc thì bất ngờ nghe dì ấy thở dài cảm thán.

“Từ thiếu, cô em họ của cậu thật là giỏi giang, phân biệt rau dền, hẹ và hành lá rất rõ ràng, kỹ năng dao cũng tốt, nhìn là biết người đảm đang, khác hẳn với mấy cô gái được nuông chiều ngày nay.”

Bước chân của Từ Lập Trạch khựng lại, nhíu mày hỏi, “Cô ấy nói mình là em họ của tôi?”

Dì giúp việc bị hỏi đến lú lẫn, “Hả, không phải sao?”

Từ Lập Trạch cười nhẹ, nhếch mép rồi tiếp tục lên lầụ

Còn Tô Dương thì ngày hôm đó của cô rất bận rộn.

Sáng sớm, cô đã chạy đến bệnh viện để chăm sóc Hạ Quyên.

Đến trưa, hiếm khi Hạ Quyên nói muốn ăn mì nước, Tô Dương lập tức ra ngoài mua về một phần mì sợi với thịt nạc và dưa cải cho bà.

Chỉ là thời tiết quá nóng, mì sợi bị om trong nước dùng, khi mở ra ăn thì đã bị nát, mùi vị giảm đi rất nhiềụ

Tô Dương ăn vài miếng rồi nói với Hạ Quyên, “Mẹ, lần sau nếu mẹ muốn ăn gì, hãy nói với con trước một ngày, con sẽ làm sẵn và mang đến.”

Hạ Quyên cười lắc đầu, “Căn nhà nhỏ con thuê chẳng có nổi một cái bếp đàng hoàng, muốn ăn gì cũng phải dùng bếp từ, phiền phức lắm, thôi thì bỏ đi.”

Nghe vậy, Tô Dương lập tức nghĩ đến căn bếp rộng rãi chiếm một phần ba diện tích phòng khách trong biệt thự của Từ Lập Trạch nhưng chỉ biết cười ngượng ngùng.

Hôm nay, tinh thần của Hạ Quyên khá tốt, sau khi ăn trưa xong, bà còn trò chuyện với Tô Dương thêm nửa giờ trước khi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Khi Hạ Quyên đã ngủ, Tô Dương rời khỏi bệnh viện. Trên đường đến trường, cô nhận được tin nhắn từ Từ Lập Trạch.

Nội dung tin nhắn rất trang trọng, thông báo rằng anh phải đi công tác ở thành phố B vào buổi chiều, cần khoảng hai, ba ngày, dặn cô ở nhà một mình phải chú ý an toàn.

Tô Dương trả lời “Vâng” một cách ngắn gọn. Ngay khi tin nhắn được gửi đi, tàu điện ngầm mà cô đang đi cũng vừa đến trạm.

Buổi lễ tốt nghiệp của sinh viên năm thứ tư bị dời đến cuối tháng vì hội trường của trường đang được bảo trì. Lần này, Tô Dương trở về trường là do Trưởng khoa đột ngột gọi cô về để giúp đỡ.

Suốt bốn năm đại học, Tô Dương luôn là trợ lý của Trưởng khoa.

Cô làm việc rất cẩn thận, tỉ mỉ và có tổ chức. Vừa nhìn thấy cô, Trưởng khoa lập tức than thở rằng trợ lý mới không làm việc đâu vào đâu, ngay cả việc định dạng một tài liệu Word cũng không làm cho chỉnh tề.

Tô Dương vừa cười vừa trò chuyện với Trưởng khoa, vừa giúp ông sắp xếp tài liệụ Đang làm việc thì có người đẩy cửa bước vào.

Tô Dương ngẩng đầu nhìn, người bước vào mặc bộ đồ kiểu Trung Sơn cách tân, tay cầm một chiếc cốc giữ nhiệt màu đen như thường lệ, ngay khi bước vào đã mang theo một luồng khí học thuật nồng đậm.

Không phải Phùng Tri Dự thì còn ai vào đây?

“Ô, Tiểu Phùng à, đi họp về rồi à.” Trưởng khoa ngẩng đầu lên, chào hỏi Phùng Tri Dự.

“Thầy Phùng.” Tô Dương cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Phùng Tri Dự nhìn thấy Tô Dương, có chút ngạc nhiên, gật đầu hỏi cô, “Sao em lại về trường?”

Trưởng khoa đặt tờ báo xuống, cười nói, “Tôi kéo em ấy về để làm việc giúp tôi thôi.”

Phùng Tri Dự cũng cười theo, “Vậy thì tốt, lát nữa tôi dẫn các anh chị của em đi ăn, em cũng đi cùng nhé.”




/853

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status