“Vâng.” Tô Dương gật đầu, cảm thấy câu hỏi của Từ Lập Trạch thật kỳ lạ.
“Thế sao tôi gọi điện mãi mà cô không bắt máy?”
Trong lúc nói chuyện, Từ Lập Trạch không nhận ra rằng sự bực bội đã tích tụ suốt buổi chiều và tối nay của anh bỗng nhiên tan biến khi nhìn thấy Tô Dương.
Tô Dương sững sờ, nhìn quanh một lúc rồi xin lỗi, “Tôi để điện thoại sạc pin trên lầu, không mang xuống.”
Trong một khoảnh khắc, Từ Lập Trạch cảm thấy mình như bị mê hoặc.
Có lẽ anh quá để tâm đến việc bên cạnh mình đột nhiên xuất hiện một “bà Từ” nên từng hành động của Tô Dương đều vô tình thử thách sự kiên nhẫn của anh.
“Cô ăn gì vào buổi trưa và tối?” Từ Lập Trạch cảm thấy phiền phức, khoanh tay hỏi.
“Tủ lạnh có nhiều nguyên liệu, tôi đã dùng một ít, buổi trưa nấu mì, buổi tối làm cơm chiên trứng.” Tô Dương cảm nhận được sự tức giận trong không khí xung quanh anh, nhưng không biết anh đang giận vì điều gì.
Anh giận vì cô tự ý sử dụng máy chiếu, hay vì cô không kịp thời nhận cuộc gọi nhỡ của anh?
“Cô đã dọn dẹp phòng xong chưa?” Từ Lập Trạch hỏi khi đứng dậy.
Tô Dương có vẻ hơi hoảng sợ trước động tác của anh, lùi lại một bước rồi mới đáp, “Xong rồi, tôi chọn phòng đầu tiên bên trái, cạnh cầu thang tầng hai.”
Từ Lập Trạch gật đầu, sải bước về phía cầu thang.
Nhưng sau khi đi được vài bước, anh nhận ra Tô Dương không đi theo, liền quay lại hỏi, “Không đi lên à?”
Tô Dương đứng tại chỗ, nét mặt có chút phức tạp, “Tôi có thể… xem nốt phim rồi mới đi ngủ không?”
Xem phim kinh dị đến nửa chừng mà không xem tiếp thì đúng là hành hạ người ta mà
Nhưng Tô Dương cũng thật sự lo lắng rằng Từ Lập Trạch sẽ lắc đầu nói “Không được.”
Nghe vậy, Từ Lập Trạch ngạc nhiên, đút tay vào túi quần, nhìn quanh căn phòng ánh sáng mờ ảo, rồi nói với giọng đầy ẩn ý, “Không ngờ đấy, cô gái nhỏ cũng gan dạ phết nhỉ.”
Tô Dương cho rằng Từ Lập Trạch đã đồng ý, khi cầm điều khiển để khởi động lại máy chiếu, cô còn khách sáo mời anh.
“Anh có muốn xem cùng không? Phim mới này khá hay đấy.”
Nhưng Từ Lập Trạch không cần suy nghĩ, lắc đầu và bỏ lại một câu “Không muốn” rồi đi thẳng lên lầụ
Sáng hôm sau, khi Từ Lập Trạch xuống tầng, anh thấy Tô Dương đang đứng cạnh quầy bếp, học cách gói sủi cảo từ dì giúp việc, hai người vừa làm vừa trò chuyện rôm rả.
Nhìn thấy Từ Lập Trạch từ trên lầu bước xuống, Tô Dương ngẩng đầu lên, nở một nụ cười tươi rói.
“Chào buổi sáng ”
“... Chào buổi sáng.”
Từ Lập Trạch rất hiếm khi bị ngắt quãng dòng suy nghĩ, mất vài giây anh mới hoàn toàn phản ứng lại, rồi gật đầu chào Tô Dương.
“Anh định đi chạy bộ à?” Thấy Từ Lập Trạch mặc bộ đồ thể thao nhẹ nhàng, Tô Dương hỏi.
Từ Lập Trạch gật đầu, rót cho mình một cốc nước ép ngô tươi vừa ép, uống một ngụm rồi hỏi, “Hôm nay cô có kế hoạch gì không?”
“Tôi định đi bệnh viện, sau đó về trường một chuyến.” Tô Dương vừa nói vừa đặt những chiếc sủi cảo đã gói vào hộp.
Từ Lập Trạch liếc nhìn đồng hồ, “Nếu cô không gấp thì chờ tôi chạy xong về sẽ cài dấu vân tay cho cô vào khóa cửa, rồi hãy ra ngoài.”
“Không vội đâu, tôi đang học gói sủi cảo với dì giúp việc mà, lát nữa chúng ta ăn sáng với sủi cảo rau dền nhé?”
Từ Lập Trạch nhìn qua hai chiếc hộp đựng đầy sủi cảo trên bàn, gật đầu đồng ý.
|
/853
|

