“Cô có biết nhà tôi ở đâu không?” Từ Lập Trạch cố tình hỏi lại.
Tô Dương lắc đầu, không hiểu chuyện gì.
Từ Lập Trạch hừ một tiếng, “Không biết đi đâu mà cũng dám lên xe, tôi có bán cô thì chắc cô còn đếm tiền giúp tôi luôn nhỉ?”
Tô Dương chớp mắt, khẽ bật cười, “Nếu thật vậy thì anh Từ chắc lỗ lớn đấy, vì giao dịch này chưa hoàn tất mà anh đã mất một triệu rồi. Anh không phải là thiếu gia của Tập đoàn Minh Khai sao, chẳng lẽ Minh Khai toàn làm ăn lỗ vốn thế à?”
“Làm sao cô biết chuyện đó?” Từ Lập Trạch quay đầu lại, nhíu mày, trầm giọng hỏi.
“Chuyện gì?” Tô Dương giật mình vì sự nghiêm túc đột ngột của anh.
“Tôi là thiếu gia của Tập đoàn Minh Khai, làm sao cô biết?”
Từ Lập Trạch không thích những người quá ngu ngốc nhưng anh cũng không ưa những kẻ tự cho mình là thông minh. Anh vừa mới tiếp quản tập đoàn Minh Khai không lâu, người biết chuyện này trong giới không nhiềụ
“Là… là Tô Thiến nói…” Tô Dương nhận ra sự khó đoán trong tâm trạng của Từ Lập Trạch.
“Tô Thiến? Cô ta vẫn còn quấy rối cô à?” Sắc mặt của Từ Lập Trạch dịu lại.
“Cũng… không hẳn là quấy rối.” Tô Dương trả lời không thật lòng, lắc đầụ
Cô không muốn kể những chuyện phiền phức trong gia đình cho Từ Lập Trạch biết, dù sao cô cũng đã nhận sự giúp đỡ từ anh, không muốn làm phiền anh thêm.
Bầu không khí trong xe trở nên ngượng ngùng, Từ Lập Trạch không nói gì thêm, Tô Dương cũng không biết phải tiếp tục câu chuyện thế nào.
Đột nhiên điện thoại trong túi Tô Dương rung lên. Cô lấy ra xem thì thấy đó là người phụ trách tuyển dụng của “Tập đoàn Trần Thị”.
Tô Dương vội vàng nghe máy, đầu dây bên kia là giọng nói vui vẻ của trưởng nhóm, chúc mừng cô đã vượt qua vòng phỏng vấn đầu tiên và được hẹn lịch phỏng vấn vòng hai.
Tô Dương có chút phấn khích, hạ giọng hỏi thăm số lượng người đã vượt qua vòng phỏng vấn hôm qua.
Trưởng nhóm không giấu giếm, nói với cô rằng trong số tám người, chỉ có ba người vượt qua.
Tô Dương lại cảm ơn đối phương một lần nữa, sau đó lịch sự chờ đầu dây bên kia cúp máy rồi mới cất điện thoại.
Đột nhiên, cô nghe Từ Lập Trạch hỏi, “Hôm qua tại sao cô lại có mặt ở tòa nhà của Tập đoàn Trần Thị?”
“Tôi đi phỏng vấn.” Đây là lần thứ hai Từ Lập Trạch hỏi câu này, Tô Dương cảm thấy không cần phải giấu diếm nữa, liền trả lời thẳng thắn.
“Phỏng vấn?” Từ Lập Trạch vừa lái xe vừa quay đầu nhìn cô, “Phỏng vấn ở Tập đoàn Trần Thị à?”
“Đúng vậy.”
“Phỏng vấn vị trí gì?”
“Thư ký hành chính.” Tô Dương trả lời xong, chợt nhớ ra nên hỏi lại Từ Lập Trạch, “Còn anh, sao hôm qua anh lại ở đó?”
“Tôi cũng đến Tập đoàn Trần Thị.” Giọng của Từ Lập Trạch nghe có vẻ vui vẻ hơn.
“Anh đến làm gì?” Tô Dương tò mò hỏi.
“Trùng hợp là tôi cũng đến gặp tổng giám đốc của Tập đoàn Trần Thị để bàn công chuyện.”
Tô Dương cảm thấy khi Từ Lập Trạch nói câu này, anh như đang trêu đùa cô như thể đang chơi với thú cưng.
Nhưng gương mặt anh lại vô cùng điềm tĩnh, không có chút dấu hiệu nào cho thấy anh đang đùa cợt. Ngay lập tức, Tô Dương nhớ đến điều mà Tô Thiến đã nói về thân phận của Từ Lập Trạch thiếu gia của Tập đoàn Minh Khai.
Tập đoàn Minh Khai là một trong những tập đoàn lớn nhất Hải Thành, bắt đầu từ ngành bất động sản và mở rộng sang các lĩnh vực như siêu thị lớn và thiết bị chính xác. Nếu Tô Dương nhớ không nhầm, Hải Thành còn có một bệnh viện tư nhân mang tên “Minh Khai.”
|
/853
|

