Tư Tổng Muốn Em Đến Phát Điên

Chương 26

/356



nên ngay cả người vốn đã quen với sóng to gió lớn như Lưu Tư cũng phải ngẩn người.

Thế nhưng, qua vài ngày tiếp xúc và làm việc chung, anh ta cũng phần nào hiểu được con người Tư Đồ.

Tư Đồ chẳng phải chính là kiểu người luôn trực diện, thẳng thắn và chẳng bao giờ thèm che đậy tính cách của mình đó sao?

Bởi anh có đủ sự tự tin để bộc lộ bản thân một cách trực tiếp như vậy.

Lưu Tư thực sự tò mò không biết có phải Tư Đồ đang có hứng thú với cá nhân Tần Miễn hay không, anh ta định mở lời xác nhận thêm lần nữa, nhưng lúc này Tư Đồ đã rảo bước đi thẳng vào phòng Kinh doanh.

Bên tɾong rất đông nhân viên, Lưu Tư đành nuốt ngược câu hỏi vào tɾong.

Chuyện tình cảm riêng tư thế này h0àn toàn không thích hợp để hỏi ở nơi công sở, nhất là trước mặt bao nhiêu người.

Đặc biệt hơn, Tư Đồ lại còn là sếp.

Lưu Tư thầm tính toán, thôi thì đợi khi nào có cơ hội sẽ hỏi sau, hoặc cứ tự mình quan sát thêm vậy.

Anh ta đưa tay đẩy gọng kính trên sống mũi, thu lại sự tò mò rồi bước nhanh the0 sau Tư Đồ.

Tối hôm đó, sau khi về đến nhà, Tần Miễn chủ động gọi đïện cho Chu Ứng Long để nói với anh ta về quyết định của mình.

Tuy nhiên, anh ta đã ngắt máy và nhắn tin lại bảo rằng mình đang bận tăng ca.

Tần Miễn định soạn tin nhắn trả lời, nhưng mới gõ được vài chữ thì đïện thoại lại đổ chuông.

Màn hình hiển thị cuộc gọi từ mẹ cô.

Sau vài câu hỏi thăm hàn huyên, mẹ cô lại đưa câu chuyện quay về chủ đề cũ rích "lời ra tiếng vàó về tương lai của cô.

Gia đình luôn hy vọng cô có thể thi công chức để về quê làm việc.

Trong mắt bố mẹ, công việc không có "biên chế" thì cũng coi như thất nghiệp, làm ở công ty tư nhân chẳng bao giờ có tiền đồ.

Mặc dù những năm qua Tần Miễn đã nỗ lực hết mình, từ một thực tập sinh nhỏ bé phấn đâύ lên đến vị trí Quản lý bộ phận như hiện tại – vị trí mà tɾong mắt người ngoài đã là người có năng lực và giá trị xã hội nhất định – nhưng bố mẹ cô lại không nghĩ thế.

Mọi sự chứng minh của cô đối với họ h0àn toàn vô nghĩa.

Suốt mấy năm nay, ông bà không ngừng khuyên cô thi công chức, từ ám chỉ ban đầu đến công khai thúc giục, và giờ đây thậm chí còn có chút ép buộc.

Mỗi lần chạm đến chủ đề này, Tần Miễn đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Quê cô chỉ là một thành phố nhỏ cấp bốn.

Hồi mới tốt nghiệp, quả thực có vài người bạn học đã chọn quay về, nhưng đó không phải là cuộc sống mà cô mong muốn.

Mỗi người có một mục tiêu khác nhau, cô không phủ nhận ý nghĩa của lối sống đó, nhưng cô cũng hy vọng gia đình có thể tôn trọng nguyện vọng của mình.

Nhưng dù cô có kiên nhẫn giải thích thế nào, cha mẹ dường như chẳng lọt tai chữ nào, lần nào cũng vẫn là những điệp khúc cũ rích ấy để gây áp lực cho cô.

"Mấy chuyện này cứ nói đi nói lại mãi, con không muốn bàn thêm nữa đâụ" Tần Miễn mệt mỏi đáp.

Dẫu sao cô sẽ không đổi ý, mà cha mẹ cũng chẳng bao giờ lay chuyển, đôi bên không thể thấu hiểu nhau, cô cảm thấy tiếp tục tranh luận chỉ thêm vô ích.

"Con chỉ giỏi trốn tránh " Mẹ cô vẫn chưa chịu buông tha, lại lôi thêm hàng tá chuyện khác vào "Còn cả cái cậu bạn trai kia nữa, cũng chẳng tài cán gì.

Đến bao giờ cậu ta mới đủ sức




/356

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status