kịp bắt chuyện trước khi anh ta rời khỏi khu làm việc chung "Lưu trợ lý, không biết Tư tổng đã quyết định hẹn gặp ứng viên thư ký nào chưa ạ?" Lưu Tư quay đầu lại, đáp “Để tôi hỏi ý kiến sếp đã.” “Vâng, phiền anh quá.” Tần Miễn cảm ơn rồi quay về văn phòng đợi tin.
Ly cà phê trên tay cô mới vơi được một nửa thì Lưu Tư đã phản hồi qua hệ thống Quản lý Tần, Tư tổng nói mấy ứng viên đó anh ấy đều không ưng ý.
Mấy người đó đều là do Tần Miễn cùng bên săn đầu người cấp cao tuyển chọn kỹ lưỡng suốt hơn một tháng trời.
Hiểu rõ tầm quan trọng của vị trí thư ký Tổng tài nên cô chưa bao giờ dám lơ là.
Vậy mà tâm huyết của cô vẫn không lọt được vào mắt xanh của anh sao?
Cảm thấy cứ tìm mù quáng thế này không ổn, Tần Miễn suy nghĩ một chút rồi nhắn lại Liệu tôi có thể trực tiếp trao đổi với Tư tổng về tiêu chí cụ thể không?
Lưu Tư Để tôi hỏi lại xem sao.
Được, cảm ơn anh nhiềụ Tần Miễn lịch sự đáp lễ.
Lúc này Tư Đồ vừa bước vào phòng họp.
Mãi đến khi tan họp, Lưu Tư mới có dịp truyền đạt lại ý của Tần Miễn.
Tư Đồ vừa bước ra ngoài, nghe trợ lý nói vậy thì khựng lại một giây rồi hờ hững bảo “Bảo cô ấy qua đây, tôi sẽ trao đổi trực tiếp.” “Vâng thưa sếp.” Lưu Tư lập tức kết nối máy.
Vài phút sau, Tần Miễn đã có mặt tại tầng lãnh đạo.
Do thư ký mới chưa đi làm nên hiện tại chỉ có một nhân viên lễ tân trực ban để lo việc trà nước và các đầu việc cơ bản.
Lưu Tư đang cúi đầu lướt máy tính bảng, nghe thấy tiếng giày cao gót gõ nhịp trên sàn nhà liền ngẩng lên.
Thấy Tần Miễn tới, anh ta bước lên mở khóa cửa văn phòng Tổng tài.
Cánh cửa kính tự động trượt mở, Tần Miễn mỉm cười chào hỏi xã giao “Chào anh, trợ lý Lưụ” Lưu Tư mỉm cười gật đầu, cặp kính không gọng trên sống mũi càng làm tăng thêm vẻ tri thức.
Anh ta vốn là trợ lý đặc biệt của Chủ tịch, nay được điều sang phò tá thiếu chủ, đủ thấy năng lực xuất chúng và sự tín nhiệm tuyệt đối.
Dù mới 37 tuổi nhưng phong thái của anh ta rất điềm đạm, văn nhã, khiến ai trong công ty cũng nể trọng.
Sau vài câu xã giao, Tần Miễn được dẫn vào văn phòng riêng của Tư Đồ.
Anh đang đứng bên cửa sổ sát đất, quay lưng về phía cửa, kẽ ngón tay kẹp một điếu thuốc lá.
Nghe báo có Tần Miễn tới, anh rít nốt hơi cuối rồi dập tắt nửa điếu thuốc còn lại vào gạt tàn.
Tần Miễn thu trọn hành động đó vào tầm mắt.
Trên mạng xã hội thường thêu dệt rằng đám phú nhị đại đa phần đều ăn chơi trác táng, hống hách và thiếu giáo dục.
Qua kinh nghiệm làm việc tại khách sạn năm sao, cô cũng từng chứng kiến không ít kẻ còn tệ hơn thế.
Nhưng cũng có những người như anh, sự giáo dục và chuẩn mực luôn toát ra từ những cử chỉ vô tình nhất.
Cô vốn cực kỳ ghét mùi thuốc lá, nên hành động dập thuốc của anh ngay khi thấy cô vào đã ghi một điểm cộng lớn.
Ánh mắt cô dừng lại nơi bàn tay anh một thoáng – đôi bàn tay với những ngón thon dài, khớp xương rõ ràng cùng những đường mạch máu nam tính ẩn hiện nơi mu bàn tay.
Đôi tay ấy, và cả chủ nhân của nó, quả thực rất cuốn hút.
Cho đến khi Tư Đồ xoay người lại, khẽ nhếch môi cười với cô, Tần Miễn mới sực tỉnh, vội vàng thu hồi ánh mắt.
“Ngồi đi.” Anh hất hàm về phía
|
/356
|

