Tư Đồ ngay trên tàu điện ngầm.
“Ngài...
sao ngài lại ở đây?” Cô không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Dù sao thì đây cũng là người sở hữu những chiếc siêu xe trị giá hàng chục tỷ đồng Một người như vậy mà cũng đi tàu điện ngầm sao?
Hình ảnh này thực sự có chút khiên cưỡng, khó tin.
Tư Đồ một tay nắm lấy tay vịn, tay kia đút túi quần, anh khẽ cúi đầu nhìn cô, mỉm cười giải thích “Xe của tôi đem đi bảo dưỡng rồi.” Lý do nghe cũng hợp tình hợp lý, Tần Miễn lập tức gật đầu tin tưởng mà không chút nghi ngờ.
Thế nhưng, tập đoàn vốn có sẵn đội xe công vụ và tài xế riêng, việc để Tổng tài phải chen chúc trên tàu điện ngầm vì xe cá nhân hỏng hóc nghe kiểu gì cũng giống như lỗi tắc trách, thiếu chu đáo của cấp dưới như cô.
Tần Miễn chớp mắt, ướm hỏi “Vậy...
tôi có cần sắp xếp cho ngài một tài xế riêng không?” Cô không chắc anh có cần hay không, bởi có những vị lãnh đạo lại thích tự mình cầm lái.
Vì để cẩn trọng, cô dùng câu hỏi thay vì tự tiện quyết định thay anh.
Có lẽ Tư Đồ cũng không ngờ trong đầu cô lúc này chỉ toàn là chuyện công việc, anh không kìm được mà bật cười “Cũng được.” Giọng nói của anh vương chút ý cười, trầm ấm và đầy quyến rũ.
Tần Miễn thầm thừa nhận, đây quả thực là một đại mỹ nam, đến cả giọng nói cũng khiến người ta phải rung động.
“Vâng, tôi hiểu rồi.” Tần Miễn gật đầu, bước chân khẽ dịch sang bên cạnh, định bụng sẽ im lặng kéo giãn khoảng cách với anh.
Một người đàn ông quá mức hào nhoáng và cuốn hút thế này luôn mang lại cảm giác "nguy hiểm", dễ khiến người ta tâm thần xao động, lỡ bước sai lầm.
Là một cô gái đã có bạn trai, cô rất có ý thức giữ chừng mực.
Tuy nhiên, lúc này đang là giờ cao điểm, tàu vừa dừng ở một trạm dừng chân, cửa mở ra, một dòng người hối hả ùa vào.
Tần Miễn không những không tách ra được mà còn bị đám đông đẩy ngược về phía anh một cách không kiểm soát.
Sức lực của một cá nhân giữa biển người này nhỏ bé đến mức chẳng đáng là bao.
Đợi đến khi Tần Miễn đứng vững, toa tàu bắt đầu chuyển động êm ái trở lại và cửa đóng kín, cô bỗng nhận ra có một bàn tay đang đặt bên hông mình.
Hóa ra lúc nãy bị xô đẩy, cô không biết đã bị ai dẫm trúng chân, suýt chút nữa thì ngã nhào vào người Tư Đồ, may mà anh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy eo cô.
Lúc này hai người gần như đối mặt sát sạt, lòng bàn tay nóng bỏng của anh áp vào vòng eo mảnh khảnh qua lớp áo sơ mi mỏng manh, cảm giác râm ran của buổi sáng nay lại một lần nữa ập đến.
Tần Miễn cảm thấy ngượng ngùng, tim đập loạn nhịp.
Cô vội vàng xoay người, khẽ đẩy tay anh ra “Không cần đâu, cảm ơn ngài.” Tư Đồ vẫn chưa vội buông tay, tay kia vẫn nắm chặt vòng treo để giữ thăng bằng, anh thản nhiên cúi nhìn cô “Vậy nếu lại ngã tiếp thì sao?” “Sẽ không đâu ạ.” Tần Miễn khó khăn xoay nửa thân người lại, nhưng muốn đứng xa anh ra là điều không thể, vì xung quanh đã chật kín người như nêm cối.
Thấy vành tai cô đã đỏ ửng lên, Tư Đồ khẽ nhếch môi “Được rồi.” Nói rồi, anh mới từ từ nới lỏng vòng tay đang ôm ngang hông cô.
Đúng lúc đó, tiếng còi tàu vang lên "tít tít", cửa toa đóng sập, đoàn tàu bắt đầu tăng tốc.
Giữa vòng vây của đám đông, Tần Miễn chẳng còn chỗ nào để bám víụ Vừa mới đứng vững, cô ngẩng
|
/356
|

