Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 97 - Chương 79

/132


Là chuyện của chị sao? Chờ Quyền Thiệu Viêm để điện thoại xuống, Mục Giai Âm sa sút hỏi Quyền Thiệu Viêm.

Chị hai. . . . . . Tại sao muốn đối với cô như vậy?

Giống như Mục Giai Nhan sao? Ghen tỵ cha mẹ đối xử tốt với cô?

Trong lòng Mục Giai Âm càng khổ sở.

Quyền Thiệu Viêm trầm giọng gật đầu một cái: Cuộc sống riêng tư của chị ta không có điểm nhơ, anh đã cho người điều tra một ít chuyện chính trị của chị ta.

Thế nào? Mục Giai Âm cảm thấy nét mặt Quyền Thiệu Viêm có chút lạnh.

Chị ta là một trong những người tình của Cơ U Tứ, hơn nữa, dưới sự ủng hộ của Cơ U Tứ, chẳng mấy chốc chị ta sẽ trở lại thành phố A. Quyền Thiệu Viêm nheo mắt lại.

Cơ U Tứ? Mục Giai Âm vừa nghĩ tới Cơ U Tứ thì bụng lại vô ý thức co rút, ngày đó bụng đau như dao cắt, bây giờ cô nhớ tới lòng vẫn còn sợ hãi.

Quyền Thiệu Viêm nắm tay trấn an Mục Giai Âm.

Ngày ấy anh ở bệnh viện thấy được bộ dáng tái nhợt của Mục Giai Âm, khi đó Mục Giai Âm giống như lúc nào cũng có thể hòa làm một thể với vách tường màu trắng xung quanh. Gầy yếu đến đáng sợ.

Nhưng Cơ U Tứ luôn luôn cùng Quyền gia, Mục gia bất hòa mà. Mục Giai Âm cau mày.

Lúc trước, cô còn suy đoán chị hai thích Quyền Thiệu Viêm, hiện tại cô lại có chút mơ hồ, chẳng lẽ chị hai là bởi vì thích Cơ U Tứ cho nên mới muốn đả kích thế lực nhà họ Mục hay sao?

Mắt Mục Giai Âm hơi sáng lên: Vậy hãy để cho chị hai trở lại đây đi, ở dưới mí mắt của chúng ta, chúng ta có thể giám sát tốt chị hai.

Quyền Thiệu Viêm suy nghĩ một chút mới gật đầu một cái.

Chỉ là ông nội lại phải đau lòng. Mục Giai Âm có chút phiền muộn.

Vốn dĩ ở trong nhà đứa bé không ngoan nhất phải là cô. Chỉ tiếc gần đây Mục Giai Nhan liên tiếp gặp chuyện không may, hiện tại chị hai lại luôn không vâng lời ông nội, sợ rằng gần đây trong lòng ông nội sẽ càng thêm khó chịu.

Đáng đời ông ấy. Trên người Quyền Thiệu Viêm có chút tàn ác. Ngày đó anh tận mắt nhìn thấy Mục Giai Âm lẻ loi, bất lực đứng ở Mục gia, trong lòng Mục Uẩn Ngạo nên biết rõ, Mục Giai Nhan rốt cuộc là cái hạng người gì.

Nhưng Mục Uẩn Ngạo lại vì lợi ích của gia tộc mà không chịu trách tội Mục Giai Nhan. Ông ta thật hồ đồ, khó chịu cũng nên là chính bản thân ông ta.

Mục Giai Âm biết Quyền Thiệu Viêm hơi mất hảo cảm với ông nội, liền trừng mắt với Quyền Thiệu Viêm, không nói chuyện nữa.

Chờ về đến nhà, Mục Giai Âm mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi, còn Quyền Thiệu Viêm lại có chút khó nhịn.

Mấy tháng trước, bởi vì Mục Giai Âm mang thai, anh không dám đụng vào Mục Giai Âm. Còn bây giờ là vì Mục Giai Âm đang ở cữ, anh cũng không dám động vào Mục Giai Âm. Nhưng. . . . . . ánh mắt của Quyền Thiệu Viêm lóe lóe, đã sắp rồi, sắp tới cái ngày mà bác sĩ đã nói.

Sáng ngày hôm sau, Quyền Thiệu Viêm đi làm.

Bạch Tự Di mang theo Mục Ngọc Trác đến thăm Mục Giai Âm.

Tuy nói Quyền Thiệu Viêm mời bảo mẫu có kinh nghiệm tới làm ba bữa cơm cho Mục Giai Âm, nhưng Bạch Tự Di có chút không yên lòng tay nghề của người khác, vì vậy, lúc nào có thể nấu cơm mang tới cho Mục Giai Âm, Bạch Tự Di vẫn sẽ tận lực mang tới.

Chẳng qua là theo sau Bạch Tự Di và Mục Ngọc Trác còn đi theo một nhân viên chuyển phát.

Xin hỏi cô có phải là Mục Giai Âm không? Đây là hàng chuyển phát của cô, xin ký nhận. Nhân viên bưu kiện tham lam nhìn dung nhan của Mục Giai Âm, nhưng bị ánh mắt u ám, lạnh lẽo của Mục Ngọc Trác nhìn liền cúi đầu thật nhanh.

Quái, chỉ là một đứa bé mà thôi, ở đâu ra khí thế mạnh như vậy?

Mục Giai Âm rất nghi ngờ nhìn cái thùng to dài vượt qua một mét ở trên tay nhân viên chuyển phát, đây là cái gì vậy? Hình như gần đây cô không có mua đồ.

Sẽ không phải là gửi lầm rồi chứ? Bạch Tự Di nói.

Mục Giai Âm nhìn nhanh tên tuổi viết trên thùng, thật đúng là tên của cô.

Nếu không thì mở ra xem có đúng hay không, thưa cô? Nhân viên bưu kiện vẫn không dám ngẩng đầu, chỉ cúi đầu, cặp mắt sáng lên vừa nhìn dáng người mỹ lệ của Mục Giai Âm vừa nói.

Anh thật muốn ở chỗ này chờ lâu thêm một đoạn thời gian, người phụ nữ xinh đẹp như vậy, trong ngày thường cũng không thấy nhiều.

Mục Giai Âm suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, mở ra xem liệu có phải là đồ người khác gởi cho cô hay không.

Mới vừa cầm cây kéo, lúc Mục Giai Âm đang muốn mở cái thùng ra, đột nhiên nghĩ đến một chuyện. . . . . . Trong thùng này sẽ không phải là. . . . . .

Thôi, tôi cứ ký nhận đi, trong này là đồ tôi đã mua. Mục Giai Âm nói xong liền thật nhanh ký tên của mình.

Mục Giai Âm mới vừa ký xong tên, ánh mắt đen láy của Mục Ngọc Trác liền nhìn chằm chằm doạ nhân viên chuyển phát nhanh chạy mất dạng.

Thấy tên nhân viên bưu kiện háo sắc đi rồi, Mục Ngọc Trác mới khôi phục bộ dáng đứa trẻ, có chút hiếu kỳ nhìn cái thùng nói: Chị Giai Âm, chị mua cái gì vậy?

Cô mua đồ. . . . . . Mục Giai Âm đỏ mặt nói: Cũng không có gì, chỉ là một chút quần áo mà thôi.

Một lần mua nhiều quần áo như vậy?

Mục Ngọc Trác thấy kỳ quái, nhưng vẫn giúp đỡ Mục Giai Âm nâng cái thùng vào phòng.

Chờ Mục Giai Âm thật vất vả dụ dỗ Mục Ngọc Trác ra khỏi gian phòng, Mục Giai Âm mới đỏ mặt mở cái thùng ra.

Cái thùng này không phải là quần áo cô đặt mua hơn một tháng trước sao? Chỉ là tốc độ chuyển phát thật sự là vô cùng chậm, lúc này Mục Giai Âm mới quên chuyện cô đã mua đống quần áo này.

Quần áo trong này. . . . . . Mục Giai Âm dùng tay xốc lên một bộ quần áo chỉ có mấy miếng sợi tổng hợp mỏng manh, dùng ánh mắt khoa học thăm dò, cẩn thận suy tư một chút quần áo này mặc lên người thì. . . . . . Mục Giai Âm cảm thấy, có lẽ cô sẽ không mặc những bộ quần áo này.

Cái này so với không mặc còn hấp dẫn hơn. . . . . .

Còn có cái này, Mục Giai Âm xốc lên một cái váy toàn bộ đều trong suốt, đã trong suốt còn mặc cái cọng lông!

Rốt cuộc tìm được một bộ quần áo bình thường, Mục Giai Âm mới phát hiện hình dáng bộ quần áo này là về thế giới động vật. Lễ phục con mèo, rất hấp dẫn, rất cường đại. Quan trọng nhất là toàn bộ ba điểm nên che đều bị đào rỗng. . . . . .

Còn có bộ quân phục này, xin không cần gọi quân phục nghiêm túc đến buồn nôn như vậy! Toàn bộ ba điểm đều trong suốt là chuyện gì xảy ra?

Mục Giai Âm nhìn tờ hướng dẫn dán vào bộ quân phục này. Nhắc nhở: Bộ quân phục này là bà chủ Khuynh Tình tặng, chất liệu làm ba điểm trong suốt toàn bộ đều là từ sữa đổ vào mà thành chất dẻo mỏng, tiếp xúc vào lập tức hóa thành hương vị ngọt ngào ngon miệng, tuyệt đối là vật phẩm

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status