Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 93 - Chương 76.2

/132


“Không cần, tra hỏi trước đi.” Mục Giai Âm nói một tiếng, nhìn vệ sĩ nói tiếp, “Để cho cô ấy bình tĩnh trước.”

Vệ sĩ nhìn bộ dạng Mục Giai Nhan một chút, rồi nói, “Theo phản ứng của cô ấy, thì chỉ có thể tiêm thuốc gây mê.”

“Tiêm thuốc gây mê thì cảm giác đau đớn sẽ giảm đi rất nhiều, phải làm như vậy sao, phu nhân?” Vệ sĩ hỏi.

Mục Giai Âm gật đầu một cái, ý định ban đầu của cô cũng không phải muốn Mục Giai Nhan đau đớn.

Khi tiêm thuốc gây mê vào, Mục Giai Nhan thấy cảm giác đau đớn giảm đi rất nhiều.

Nhưng khi cô nhìn trong gương, ngay cả hét chói tai Mục Giai Nhan cũng quên mất.

Mặt của cô…… Mặc dù sử dụng mỹ phẩm thời gian dài, trên mặt cô có vài nốt ban đỏ, nhưng làn da cô được bảo dưỡng tốt, vẫn luôn láng mịn.

Nhưng mà, hiện tại, trên nửa mặt bên phải, lại cosmootj vết sẹo hình con bướm.

Bướm rất đẹp, nhưng mà phía trên như một khối thịt thối, sưng lên rất to, trên thịt còn có một ít máu tươi khiến bụng Mục Giai Nhan sôi trào một trận. Nếu không phải đói bụng suốt một ngày, hiện tại nhất định Mục Giai Nhan sẽ nôn ra.

… Đây không phải là cô, không phải!

Mục Giai Nhan quay đầu sang chỗ khác, cô không muốn nhìn thấy vết sẹo trên mặt, cho dù có quay sang chỗ nào đi chăng nữa, cũng không tránh thoát vết sẹo trên mặ.

Vừa rồi lúc nói chuyện họ đã lắp gương xung quanh bốn bức tường.

“Bây giờ, có thể nói chưa?” Mục Giai Âm mỉm cười hỏi, ánh mắt lại nhìn vệ sĩ đứng bên cạnh Mục Giai Nhan không chút thương xót.

“Mục Giai Âm, cô chết không được toàn thây!” Giọng Mục Giai Nhan nguyền rủa nói.

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi cô về chuyện của Mục Giai Thu, cho cô ba giây, cô có thể lựa chọn nói hoặc là trên mặt thêm một hình vẽ gì đó nữa?”

Mục Giai Âm nghiêng đầu, ra vẻ hồn nhiên nói, “Nếu như cô không biết chọn hình vẽ nào, tôi sẽ chọn thay cô. Người ta thường nói, hoa văn đối xứng rất đẹp, nếu không, thêm một con bên má trái?”

“Tôi nói.” Toàn thân Mục Giai Nhan đang run lẩy bẩy. Hai chữ tôi nói được cô nói lại trăm ngàn lần, run cầm cập khiến người ta không nghe rõ rốt cuộc Mục Giai Nhan đang nói cái gì.

“Tôi… Trước đó vài ngày lúc cô đi tham gia tiệc rượu, đã từng bị người khác đụng phải, khi đó tôi còn đang bị giam lỏng, nhưng tôi không cam tâm tại sao tôi không được tham gia bữa tiệc đó, thì vẫn đang trò chuyện với một người tại bữa tiệc, người kia nói cái ly của cô bị vỡ. Lập tức tôi để ý ngay, để người kia cầm một ly nước chanh khác đến.” Mục Giai Âm cười ra tiếng giống như người điên.

Mục Giai Âm liễm mày lắng nghe lời nói của Mục Giai Nhan.

Sau đó, cô suy nghĩ một chút bất thình lình bị người khác đụng vào quả thực là một chuyện kỳ quái, nhưng, lúc đó người đụng vào cô là Cơ U Vũ, nên cô không suy nghĩ nhiều.

“Trong ly nước chanh kia có thạch tín.” Mục Giai Nhan nhìn Mục Giai Âm, “Mục Giai Âm, người muốn hại chị không chỉ một mình tôi!”

“Tiếp tục.” Vẻ mặt Mục Giai Âm không đổi.

“Còn có trước đó, ở bữa tiệc, lúc đầu tôi chỉ điểm Ngô Oánh Oánh, muốn cô ta hạ thuốc gây nôn cho chị, khiến chị mất mặt, nhưng ai ngờ thuốc kia biến thành sinh non,” Mục Giai Nhan nói, “Tôi nhớ chính mắt tôi thấy ở chỗ chị hai có lọ thuốc giống y như đúc, tôi dựa vào đó mà điều tra, sau đó lại tra ra được là chị hai làm.”

“Là Mục Giai Thu bỏ thạch tín hại tôi?” Trên mặt Mục Giai Âm lộ ra một nụ cười lạnh như băng.

Không đợi Mục Giai Nhan trả lời, Mục Giai Âm nói tiếp, “Thảo nào, trước mặt ông nội Mục Giai Thu giúp cô chuẩn bị lý do thoái thác.”

Rất rõ ràng, trước đó vài ngày ở trước mặt Mục Uẩn Ngạo, Mục Giai Nhan khóc lóc kể lể hoàn toàn không giống như tính cách của cô ta.

Mặc dù sở trường của Mục Giai Nhan là diễn trò khóc lóc, nhưng từ trước đến nay Mục Giai Nhan đều dùng nước mắt để tranh thủ đồng tình, dùng thân thể mảnh mai để làm ra vẻ, mà không phải giống như ngày hôm đó, liên tục làm ông nội đau khổ, để ông nội ép cô không thể không nhượng bộ.

Như vậy vừa ác vừa chuẩn đâm trúng nỗi đau của người khác, rất rõ ràng đây không phải là chuyện Mục Giai Âm có thể làm.

“Đúng, tôi biết nhất định chị sẽ không bỏ qua, vì vậy tôi tìm chị hai nghĩ cách giúp tôi, Mục Giai Âm, chị còn muốn biết cái gì?” Hình như Mục Giai Nhan muốn nói hết một lần, thao thao bất tuyệt nói, “Tôi cho chị biết, tôi và Tả Trí Viễn bắt đầu qua lại đã rất lâu rồi.”

“Lúc vừa mới qua lại tôi vẫn không xác định hai người các chị có phải đang ở cùng một chỗ hay không, sau đó Tả Trí Viễn lại tự thừa nhận với tôi, anh ta còn cố ý kéo chị tới hôn trước mặt tôi, muốn có được sự tin tưởng của tôi, Mục Giai Âm, người đàn ông cô yêu sáu năm, từ trước đến nay anh ta chưa từng yêu chị dù chỉ một chút!” Mục Giai Nhan nở nụ cười quỷ dị, dường như trả thù Mục Giai Âm là một niềm vui sướng.

Sắc mặt Mục Giai Âm không đổi, nhưng trên mặt hoàn toàn là ý cười, “Tôi đã biết từ lâu rồi, tôi cũng không yêu anh ta. Người tôi yêu là Quyền Thiệu Viêm, loại người cặn bã như Tả Trí Viễn rất xứng với cô. Cô yên tâm, không lâu đâu, tôi sẽ cho anh đi theo cô.”

Chẳng qua, cô càng hận Tả Trí Viễn hơn, cô muốn Tả Trí Viễn ngã từ vị trí cao nhất xuống vị


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status