Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 124 - Chương 92.2

/132


Chỉ là vừa mới vừa bị Quyền Thiệu Viêm ôm vào trong ngực, lập tức Mục Giai Âm ôm lấy cả người Quyền Thiệu Viêm, ôm vô cùng chặt vô cùng chặt, hình như là sợ Quyền Thiệu Viêm sẽ biến mất .

Mà nước mắt lại càng giống như chuỗi ngọc bị đứt lớn bằng giọt lớn từ trên mặt Mục Giai Âm chảy xuống.

Tình huống như thế cũng không kéo dài bao lâu, chỉ mười mấy giây, Quyền Thiệu Viêm đã cảm thấy tiếng khóc của Mục Giai Âm càng ngày càng mềm, từ từ gục xuống.

Mục Giai Âm té xỉu.

Cư Sa Bạch rất khó hiểu nhìn lão đại mình lộ ra vẻ mặt ít ỏi sống sót sau tai nạn.

Anh nhớ năm đó anh và lão đại hai người đối mặt với mấy trăm kẻ địch, cuối cùng lúc bị buộc vượt qua rừng mưa nhiệt đới, Quyền Thiệu Viêm cũng chỉ nói một câu sẽ để bọn họ trả giá thật đắt, cũng không nói gì khác.

Nhưng mà anh, lúc biết phải vượt qua rừng mưa nhiệt đới đó lại sợ đến mức chân cũng muốn nhũn ra, mặc dù nói mất mặt, Cư Sa Bạch vẫn thừa nhận, năm đó anh là bị sợ đến mức nước mắt cũng sắp rơi.

Chẳng qua là, hôm nay vì chuyện nhỏ như vậy, lão đại cũng nói nhỏ thành lớn đi.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng yếu đuối của người phụ nữ này, từ đầu đến cuối cũng chỉ biết khóc. Giống như rất không có lực, tuyệt không ăn khớp với hình tượng chị dâu trong cảm nhận của anh.

Lão đại, tôi đuổi theo bọn họ trước, chuyện ở đây cứ giao cho tôi. Oán thầm thì oán thầm, Cư Sa Bạch vẫn gọi người của mình, toàn bộ đều lên xe đi theo.

Mục Giai Âm không hề ở trên xe nữa, tất cả mọi người dễ dàng rất nhiều. Nhiều người như vậy bao vây một mình Đàm Tân Kinh, còn có máy bay trực thăng tùy thời đợi lệnh, nếu như vậy mà cũng có thể để cho Đàm Tân Kinh chuồn mất, bọn họ nhiều người như vậy cũng không thể tiếp tục lăn lộn trên đường rồi.

Cư Sa Bạch có chút hứng thú dồi dào nhìn mặt chữ quốc Phòng Vạn Ba bên cạnh mình nói: Khẩu vị lão đại là như vậy sao? Ít ngày trước không phải anh gặp lão đại sao? Đây thực sự là chị dâu bảo bối của anh ấy sao?

Nói nhảm, cậu xem bộ dạng nóng nảy gấp gáp hôm nay của lão đại, còn không nhìn ra chút đầu mối sao? Phòng Vạn Ba dứt khoát nói: “tôi vội vàng đuổi theo Đàm Tân Kinh, tên kia lại dám bắt cóc vợ lão đại, thật là không muốn mạng nhỏ rồi.

Ánh mắt của Phòng Vạn Ba nghiêm túc, trong đó sâm sâm(*) tức giận.

(*) âm u tĩnh mịch.

Nhưng Đàm Tân Kinh là người dưới trướng anh, Đàm Tân Kinh làm ra một việc như thế, vô luận như thế nào, người cấp trên là anh này cũng không thể vi từ sai lầm kia.

Biết. Quy củ của bọn anh nghiêm khắc, lần này Phòng Vạn Ba không thiếu được là phải chịu chút trừng phạt, Cư Sa Bạch cũng không muốn tự nhiên chen ngang, thì ngược lại hại Phòng Vạn Ba, lập tức sảng khoái tăng tốc độ, nhân tiện còn khiến người chung quanh cũng tập trung công kích chiếc xe của Đàm Tân Kinh

Chẳng qua là trong lòng Cư Sa Bạch vẫn oán thầm như trước, sao lão đại có thể nhìn trúng một người phụ nữ mảnh mai như vậy chứ? Giống như không quá dựng cảm giác.

Dĩ nhiên trong lúc Cư Sa Bạch oán thầm nhìn thấy thảm trạng của Mục Giai Thu, hoàn toàn tiêu tan, anh thật sự là hiểu rõ, đạo lý lòng dạ đàn bà ác độc vĩnh viễn đều không sai. Huống chi là người phụ nữ mà lão đại coi trọng, cho dù từ phương diện nào mà nói, bảng báo cáo lực chiến đấu cũng là chắc chắn.

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của Mục Giai Âm, Quyền Thiệu Viêm cố gắng kìm ý định tự mình đuổi theo Đàm Tân Kinh.

Ôm Mục Giai Âm trở về trên xe, Quyền Thiệu Viêm mới vội vàng lái xe một đường nhanh như chớp chạy đến bệnh viện.

Bệnh viện Nhất Thanh đã sớm nhận được mệnh lệnh, sẽ chờ Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm mới vừa đến, lập tức được đưa vào phòng bệnh.

Mặc dù Mục Giai Âm bị bắt cóc, nhưng bản thân cũng không bị bao nhiêu tổn thương, chỉ là mất máu quá mức nghiêm trọng, thiếu máu té xỉu mà thôi.

Bác sĩ cũng không truyền máu cho Mục Giai Âm, dù sao máu tươi của người khác cũng không bằng của mình, bác sĩ chỉ truyền dung dịch đường gluco cho Mục Giai Âm, để Mục Giai Âm ở trong nhà điều dường thân thể thật tốt một thời gian.

Ăn nhiều thức ăn bổ máu một chút.

Quyền Thiệu Viêm ngồi trước giường bệnh Mục Giai Âm, vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Mục Giai Âm, tay Quyền Thiệu Viêm đang nhẹ nhàng vuốt ve hai tay Mục Giai Âm.

Cô gái ngu ngốc này.

Quyền Thiệu Viêm cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán Mục Giai Âm một cái.

Vì mê hoặc Đàm Tân Kinh, Mục Giai Âm xuống tay không thể nói là không hung ác, trước không nói phía sau lưng cô dùng máu viết số điện thoại xiêu xiêu vẹo vẹo. Ngay cả phía sau quần của Mục Giai Âm có lẽ đã lau một đống máu tươi .

Lúc vừa mới thấy điều này, trong nháy mắt Quyền Thiệu Viêm thật nghi ngờ có phải Mục Giai Âm tới kỳ nghỉ lễ.

Sau đó mới phát giác được thời gian của Mục Giai Âm có gì đó không đúng, đợi đến lúc thay quần áo cho Mục Giai Âm, Quyền Thiệu Viêm mới xác định, căn bản Mục Giai Âm không có gì hết, làm như vậy cũng chỉ là vì cầu cứu mà thôi.

Là sơ sót của anh.

Trong lòng Quyền Thiệu Viêm có mấy phần sợ hãi, khi đó nghe nói Mục Giai Âm bị bắt cóc ngoại trừ sự phẫn nộ và lo lắng ùn ùn kéo đến, nhiều hơn là

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status