Mục Giai Âm giết Mục Giai Nhan. . . . . .
Nhưng mà rõ ràng Mục Giai Nhan vẫn đang rất tốt ở trong nhà, không mất bao lâu Mục Giai Thu đã nghĩ ra, Mục Giai Thu muốn nói chuyện, nhưng trong miệng lại chỉ có thể phát ra tiếng ôi ôi.
Mục Giai Thu trợn to mắt, nhìn Mục Giai Âm, bên trong đôi mắt tràn đầy hoảng sợ.
Sợ hãi như vậy làm gì? Mục Giai Âm hơi cười cười, nụ cười bên môi dịu dàng, Đừng nói với tôi, nhiều năm như vậy, trên tay chị vẫn còn trong sạch?
Mục Giai Thu há hốc miệng, lại chỉ có thể vô lực hô hấp.
Vốn trên tay tôi rất sạch sẽ, chỉ là. . . . . . Từ lúc sau khi kết hôn, tôi đã không có ý định sạch sẽ nữa. Mục Giai Âm lấy một đệm dựa từ chỗ ngồi phía sau chợt che lên đầu Mục Giai Thu nói: Tôi tình nguyện vì giết chết các người mà làm bẩn tay của mình.
Mục Giai Thu quyền đấm cước đá phản kháng, nhưng mà giống như Mục Giai Âm đóng đinh lên người Mục Giai Thu vậy, ngay cả thân thể cũng không động đậy nữa.
Chẳng qua là cửa xe đột nhiên mở ra, Đàm Tân Kinh có chút run rẩy nói, Tôi nhìn thấy Cư Sa Bạch rồi, anh ta là tâm phúc đắc lực nhất của Quyền Thiệu Viêm, nhất định là Quyền Thiệu Viêm phát hiện hành tung của chúng ta, chúng ta phải đi nhanh lên.
Vốn dĩ hơi thở Mục Giai Thu càng ngày càng suy yếu được thả ra lần nữa đã tốt lên rất nhiều, trong đôi mắt càng thêm lóe ra ánh sáng.
Đáng chết!
Mục Giai Âm mở thật nhanh cửa xe phía sau ra, cô phải nhanh chóng rời đi.
Giai Âm. . . . . . Chị? Đàm Tân Kinh có chút sững sờ, tại sao tình huống bây giờ hình như là Mục Giai Âm còn lợi hại hơn chị vậy chứ?
Mục Giai Âm đã sắp thoát ra ngoài cửa xe rồi.
Bỗng nhiên Mục Giai Thu bắt được mắt cá chân của Mục Giai Âm.
Hai cánh tay kia bị điện giật trở nên vô lực dường như đột nhiên tràn đầy sức lực. Mục Giai Âm giãy thế nào cũng tránh không được, mắt thấy Đàm Tân Kinh bên kia đã có khuynh hướng phản ứng lại, Mục Giai Âm quay người lại, khéo léo cầm đèn pin trực tiếp cắm vào trong miệng Mục Giai Thu.
Một cỗ xúc cảm tê tê nhất thời truyền đi từ trong miệng Mục Giai Thu, hai cánh tay Mục Giai Thu giống như cũng không chịu khống chế buông lỏng chân của Mục Giai Âm ra, chỉ là Mục Giai Thu vẫn còn đang định nắm cả thân người Mục Giai Âm.
Cùng lúc này Đàm Tân Kinh cũng phản ứng lại, vội vàng bắt Mục Giai Âm lại.
Mục Giai Âm thoáng nghiêng người, một cước đạp lên mặt Mục Giai Thu, lảo đảo té xuống xe.
Trong đầu Mục Giai Âm một mảng choáng váng, tại sao ở thời khắc quan trọng như vậy làm rơi dây cơ chứ?
Mục Giai Âm nhìn Đàm Tân Kinh ở phía sau đang muốn đuổi tới, cố gắng muốn từ dưới đất bò dậy, dù là chạy không thoát, cô cũng muốn chạy một chút.
Một tay Đàm Tân Kinh giơ súng, một tay giơ về phía cô bắt tới.
Trên tay người này có súng. . . . . . Vừa rồi cô chính là cố kỵ điểm này mới không dám trực tiếp chạy từ trong xe.
Nhưng bây giờ cũng không phải là một thời cơ tốt.
Hiện tại Cư Sa Bạch vẫn không đến gần xe Đàm Tân Kinh. . . . . . Mục Giai Âm lại không dám nghĩ tới hậu quả bị Đàm Tân Kinh mang lên xe, chỉ là luống cuống tay chân đứng dậy, cố gắng hết sức mà chạy.
Chỉ là cô chạy không nhanh bằng Đàm Tân Kinh.
Nếu bị bắt được. . . . . . Mục Giai Âm không dám buông tha, thân người vẫn cố gắng nghiêng về phía trước, bước chân cũng nhanh hơn.
Bỗng nhiên Đàm Tân Kinh đưa tay chụp tới, nhưng không bắt được Mục Giai Âm.
Trước hông của Mục Giai Âm bị trói một sợi dây thừng, mà đầu kia của sợi giây. . . . . . Đàm Tân Kinh chợt thấy được đang nhanh chóng chạy qua bên Quyền Thiệu Viêm.
Đàm Tân Kinh nổ súng, muốn cắt đứt sợi dây kia, chỉ là không biết Quyền Thiệu Viêm làm thế nào khống chế sợi dây kia, sợi dây hơi run lên, tạo thành một đường cong xinh đẹp trên không trung, tránh khỏi họng súng Đàm Tân Kinh.
Một kích không trúng, thì Đàm Tân Kinh biết rõ anh sẽ không thể đuổi kịp Mục Giai Âm.
Đàm Tân Kinh chui thật nhanh vào trong xe, đóng cửa xe, lái xe, tăng tốc độ lên tối đa, chạy như bay về phía trước.
Nếu như lúc này Đàm Tân Kinh vẫn còn đi xem tình hình của Mục Giai Thu một chút, nhất định sẽ bị dáng vẻ bây giờ của Mục Giai Thu hù cho giật mình.
Vừa rồi Mục Giai Âm cắm đèn pin vào trong miệng Mục Giai Thu, đã khiến thần kinh Mục Giai Thu có chút ngưng trệ. Rồi sau đó bị Mục Giai Âm hung hăng đá một cái, bất thiên bất ỷ (*), vừa đúng lúc đá vào bên trên đèn pin .
Đèn pin này lập tức cắm vào trong cổ họng Mục Giai Thu.
Nếu như bình thường, muốn lấy đèn pin này ra thật sự là một việc không đơn giản, nhưng mà bây giờ hai tay Mục Giai Thu vô lực, chứ đừng nói là lấy đèn pin ra.
Nhưng bây giờ căn bản Đàm Tân Kinh không rảnh chú ý tới cô, Mục Giai Thu vẫn nói không ra lời, chỉ có thể tự nỗ lực lấy đèn pin ra.
Đợi đến lúc lấy được đèn pin ra, rốt cuộc Mục Giai Thu cảm thấy cô có thể nói, Thế nào. . . . . . Sao không mang theo Mục Giai Âm?
Mấy chữ đơn giản này gần như là phí toàn
Nhưng mà rõ ràng Mục Giai Nhan vẫn đang rất tốt ở trong nhà, không mất bao lâu Mục Giai Thu đã nghĩ ra, Mục Giai Thu muốn nói chuyện, nhưng trong miệng lại chỉ có thể phát ra tiếng ôi ôi.
Mục Giai Thu trợn to mắt, nhìn Mục Giai Âm, bên trong đôi mắt tràn đầy hoảng sợ.
Sợ hãi như vậy làm gì? Mục Giai Âm hơi cười cười, nụ cười bên môi dịu dàng, Đừng nói với tôi, nhiều năm như vậy, trên tay chị vẫn còn trong sạch?
Mục Giai Thu há hốc miệng, lại chỉ có thể vô lực hô hấp.
Vốn trên tay tôi rất sạch sẽ, chỉ là. . . . . . Từ lúc sau khi kết hôn, tôi đã không có ý định sạch sẽ nữa. Mục Giai Âm lấy một đệm dựa từ chỗ ngồi phía sau chợt che lên đầu Mục Giai Thu nói: Tôi tình nguyện vì giết chết các người mà làm bẩn tay của mình.
Mục Giai Thu quyền đấm cước đá phản kháng, nhưng mà giống như Mục Giai Âm đóng đinh lên người Mục Giai Thu vậy, ngay cả thân thể cũng không động đậy nữa.
Chẳng qua là cửa xe đột nhiên mở ra, Đàm Tân Kinh có chút run rẩy nói, Tôi nhìn thấy Cư Sa Bạch rồi, anh ta là tâm phúc đắc lực nhất của Quyền Thiệu Viêm, nhất định là Quyền Thiệu Viêm phát hiện hành tung của chúng ta, chúng ta phải đi nhanh lên.
Vốn dĩ hơi thở Mục Giai Thu càng ngày càng suy yếu được thả ra lần nữa đã tốt lên rất nhiều, trong đôi mắt càng thêm lóe ra ánh sáng.
Đáng chết!
Mục Giai Âm mở thật nhanh cửa xe phía sau ra, cô phải nhanh chóng rời đi.
Giai Âm. . . . . . Chị? Đàm Tân Kinh có chút sững sờ, tại sao tình huống bây giờ hình như là Mục Giai Âm còn lợi hại hơn chị vậy chứ?
Mục Giai Âm đã sắp thoát ra ngoài cửa xe rồi.
Bỗng nhiên Mục Giai Thu bắt được mắt cá chân của Mục Giai Âm.
Hai cánh tay kia bị điện giật trở nên vô lực dường như đột nhiên tràn đầy sức lực. Mục Giai Âm giãy thế nào cũng tránh không được, mắt thấy Đàm Tân Kinh bên kia đã có khuynh hướng phản ứng lại, Mục Giai Âm quay người lại, khéo léo cầm đèn pin trực tiếp cắm vào trong miệng Mục Giai Thu.
Một cỗ xúc cảm tê tê nhất thời truyền đi từ trong miệng Mục Giai Thu, hai cánh tay Mục Giai Thu giống như cũng không chịu khống chế buông lỏng chân của Mục Giai Âm ra, chỉ là Mục Giai Thu vẫn còn đang định nắm cả thân người Mục Giai Âm.
Cùng lúc này Đàm Tân Kinh cũng phản ứng lại, vội vàng bắt Mục Giai Âm lại.
Mục Giai Âm thoáng nghiêng người, một cước đạp lên mặt Mục Giai Thu, lảo đảo té xuống xe.
Trong đầu Mục Giai Âm một mảng choáng váng, tại sao ở thời khắc quan trọng như vậy làm rơi dây cơ chứ?
Mục Giai Âm nhìn Đàm Tân Kinh ở phía sau đang muốn đuổi tới, cố gắng muốn từ dưới đất bò dậy, dù là chạy không thoát, cô cũng muốn chạy một chút.
Một tay Đàm Tân Kinh giơ súng, một tay giơ về phía cô bắt tới.
Trên tay người này có súng. . . . . . Vừa rồi cô chính là cố kỵ điểm này mới không dám trực tiếp chạy từ trong xe.
Nhưng bây giờ cũng không phải là một thời cơ tốt.
Hiện tại Cư Sa Bạch vẫn không đến gần xe Đàm Tân Kinh. . . . . . Mục Giai Âm lại không dám nghĩ tới hậu quả bị Đàm Tân Kinh mang lên xe, chỉ là luống cuống tay chân đứng dậy, cố gắng hết sức mà chạy.
Chỉ là cô chạy không nhanh bằng Đàm Tân Kinh.
Nếu bị bắt được. . . . . . Mục Giai Âm không dám buông tha, thân người vẫn cố gắng nghiêng về phía trước, bước chân cũng nhanh hơn.
Bỗng nhiên Đàm Tân Kinh đưa tay chụp tới, nhưng không bắt được Mục Giai Âm.
Trước hông của Mục Giai Âm bị trói một sợi dây thừng, mà đầu kia của sợi giây. . . . . . Đàm Tân Kinh chợt thấy được đang nhanh chóng chạy qua bên Quyền Thiệu Viêm.
Đàm Tân Kinh nổ súng, muốn cắt đứt sợi dây kia, chỉ là không biết Quyền Thiệu Viêm làm thế nào khống chế sợi dây kia, sợi dây hơi run lên, tạo thành một đường cong xinh đẹp trên không trung, tránh khỏi họng súng Đàm Tân Kinh.
Một kích không trúng, thì Đàm Tân Kinh biết rõ anh sẽ không thể đuổi kịp Mục Giai Âm.
Đàm Tân Kinh chui thật nhanh vào trong xe, đóng cửa xe, lái xe, tăng tốc độ lên tối đa, chạy như bay về phía trước.
Nếu như lúc này Đàm Tân Kinh vẫn còn đi xem tình hình của Mục Giai Thu một chút, nhất định sẽ bị dáng vẻ bây giờ của Mục Giai Thu hù cho giật mình.
Vừa rồi Mục Giai Âm cắm đèn pin vào trong miệng Mục Giai Thu, đã khiến thần kinh Mục Giai Thu có chút ngưng trệ. Rồi sau đó bị Mục Giai Âm hung hăng đá một cái, bất thiên bất ỷ (*), vừa đúng lúc đá vào bên trên đèn pin .
Đèn pin này lập tức cắm vào trong cổ họng Mục Giai Thu.
Nếu như bình thường, muốn lấy đèn pin này ra thật sự là một việc không đơn giản, nhưng mà bây giờ hai tay Mục Giai Thu vô lực, chứ đừng nói là lấy đèn pin ra.
Nhưng bây giờ căn bản Đàm Tân Kinh không rảnh chú ý tới cô, Mục Giai Thu vẫn nói không ra lời, chỉ có thể tự nỗ lực lấy đèn pin ra.
Đợi đến lúc lấy được đèn pin ra, rốt cuộc Mục Giai Thu cảm thấy cô có thể nói, Thế nào. . . . . . Sao không mang theo Mục Giai Âm?
Mấy chữ đơn giản này gần như là phí toàn
|
/132
|

