Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 122 - Chương 91.2

/132


Edit: Kim Phượng

Chị, nhanh lên xe đi. Đàm Tân Kinh nói: Trước tiên chúng ta từ quốc lộ đến thành phố B sau đó sẽ đi đường biển ra nước ngoài.

Anh có bạn bè trên đường biển của thành phố B, đi đường biển Quyền Thiệu Viêm không dễ dàng phát hiện được. Đến lúc đó, anh và Mục Giai Thu mai danh ẩn tích ở nước ngoài, còn sống là được rồi, chỉ là từ đó về sau, có lẽ anh sẽ không còn thấy Mục Giai Âm nữa.

Đàm Tân Kinh có vài phần tiếc nuối.

Mục Giai Thu gật đầu một cái liền đi lên xe, hơn nữa còn ngồi ở bên cạnh Mục Giai Âm.

Hai người chắc là có lời muốn nói. Đàm Tân Kinh cười cười nói, Tôi buông tấm ngăn xuống.

Không cần. Mục Giai Âm vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Nếu để cho Đàm Tân Kinh buông tấm che xuống, vậy không lâu sau cô sẽ phải bị Mục Giai Thu tuỳ ý làm thịt rồi?

Giai Âm đây là không tin tưởng chị. Mục Giai Thu cười rất là hiểu lòng người, Em trai, trước hết em chớ để tấm che xuống, chị thấy chỉ có lúc Giai Âm nhìn em mới có thể hơi yên tâm một chút. Hay là em cứ dứt khoát đưa Giai Âm đi đi, chị nghe nói thời gian trước Quyền Thiệu Viêm đối xử không tốt với Giai Âm, Giai Âm chịu không ít uất ức, chị tin tưởng nếu Giai Âm ở bên cạnh em tuyệt đối sẽ không bị loại uất ức này, em nói xem có đúng không, em trai?

Tôi không muốn! Mục Giai Âm lớn tiếng ngăn cản, Đàm Tân Kinh, anh dám đưa tôi cùng đi, tôi chết ngay bây giờ cho anh xem.

Tôi cũng không có ý định cho cô sống qua hôm nay. Mục Giai Thu nhẹ nhàng nói một tiếng bên tai Mục Giai Âm, sau đó lại một mặt tiếc hận nói: Xem ra, hai chúng ta đều không được Giai Âm chào đón, có đúng hay không em trai?

Tự nhiên trói tôi đi, chẳng lẽ tôi còn nên cảm ơn hai người sao? Mục Giai Âm nói xong trong mắt liền dính vào vài phần buồn bực.

Trong lòng Đàm Tân Kinh vốn dĩ nảy ra ý xấu lập tức liền bị đôi mắt đẫm lệ của Mục Giai Âm cùng với lửa giận trên mặt cô rửa sạch mất rồi. Đúng vậy, anh làm chuyện như vậy với Mục Giai Âm, Mục Giai Âm không trách tội anh đã là rất may mắn rồi.

Anh làm sao có thể yêu cầu xa vời Mục Giai Âm tha thứ cho anh, hơn nữa còn nguyện ý đi cùng anh đây?

Người em trai này chính là yêu Mục Giai Âm quá sâu, chẳng có tác dụng gì. Ngày hôm qua cô thuyết phục Đàm Tân Kinh hồi lâu, nhưng Đàm Tân Kinh thủy chung cho rằng Mục Giai Âm tốt đẹp.

Cái rắm! Lần này cô mất chức Phó Thị Trưởng thành phố A chính là do Mục Giai Âm tính toán.

Mục Giai Thu thấy Đàm Tân Kinh đưa cho khăn giấy cho Mục Giai Âm lau nước mắt liền thô bạo mở ra tay Đàm Tân Kinh, mới âm dương quái khí nói, Giai Âm, em chẳng qua chỉ gả cho Quyền Thiệu Viêm mấy tháng mà thôi, bản lãnh diễn trò lại cao cường không ít, ngay cả tâm tư cũng sâu hơn, thế nhưng lại học được cách tính toán chị phải hay không?

Chẳng qua cũng chỉ vì chị chiếm vị trí chị hai, em lại ghen tỵ ba mẹ rất tốt với chị, đối với em không tốt cho nên mới muốn trả thù chị. Nhưng chị muốn chức Phó Thị Trưởng thành phố A là vì ai? Mỗi ngày chị đi sớm về trễ, chị đã hai mươi tám tuổi lại còn chưa kết hôn, chị là vì ai? Gương mặt Mục Giai Thu thất vọng, nhìn Mục Giai Âm nói: Giai Âm, em lại tính kế chị... chị thật đúng là thất vọng.

Tôi không biết chị muốn vị trí Phó Thị Trưởng thành phố A là vì ai, tôi chỉ biết bởi vì chị muốn làm Phó Thị Trưởng thành phố A mà ông nội thiếu chút nữa liền bị chị làm tức giận đến mức phải nhập viện, tôi chỉ biết mặc dù chị chưa có gả đi nhưng cũng là người tình của Cơ U Tứ, tôi chỉ biết cách đây không lâu chị mới biết chị không phải là con gái ruột của ba mẹ. Lời nói đổi trắng thay đen của Mục Giai Thu khiến trong lòng Mục Giai Âm nhanh chóng tụ lại một đoàn lửa giận. Mục Giai Âm lại vẫn nỗ lực duy trì bình tĩnh nói, Về phần tôi ghen tỵ chị được ba mẹ thương yêu sao? Mặc dù chị không biết chị là con nuôi của nhà họ Mục nhưng ba mẹ lại biết. Chị cảm thấy bọn họ sẽ thương yêu chị hơn tôi sao?

Chị, không phải là từ nhỏ chị đã đi tìm em sao? Đàm Tân Kinh có chút nghi ngờ, thật ra thì mấy ngày trước trong lời của Mục Giai Thu nói với anh, anh cảm giác có chút chỗ sơ hở, hơn nữa, Mục Giai Thu thật sự nghĩ xấu Mục Giai Âm, nói đến quá xấu, xấu đến mức mỗi cử động của Mục Giai Âm đều mang theo ác ý.

Đàm Tân Kinh có chút bật cười, anh biết Mục Giai Âm là một nữ sinh tương đối rộng lượng.

Thật sự anh không thích tính tình của Mục Giai Thu, Mục Giai Thu cho anh một loại cảm giác như rơi vào sương mù.

Anh cảm thấy Mục Giai Thu tốt như vậy đấy, có lúc anh lại cảm thấy hình như Mục Giai Thu tốt bụng đều là giả vờ, nếu hơi để ý thì những thứ tốt đẹp kia sẽ giống như cảnh tượng huyền ảo, toàn bộ đều tan vỡ.

Chị đương nhiên là từ nhỏ đã tìm em. Mục Giai Thu trừng mắt liếc Mục Giai Âm, rồi dịu dàng nói với Đàm Tân Kinh: Giai Âm đây là miệng đầy lời nói dối, không biết từ lúc nào em ấy đã có tật xấu này rồi, năm đó ông nội còn bị Giai Âm nhiều lần chọc tức phải nhập viện.

Mục Giai Âm nghiêm túc nhìn về phía Đàm Tân Kinh, Đàm Tân Kinh, chúng ta làm bạn bè mười năm, tôi là hạng người gì anh còn không rõ ràng sao? Tại sao anh không chịu tin tưởng lời tôi nói, lại tin tưởng một người chị hai chưa từng gặp mặt này đây? Nếu không phải bản thân Mục Giai Thu có vấn đề, anh cảm thấy tại sao chị ấy lại bị người khác tố giác có tham ô nhận hối lộ, tại sao ông nội tôi phải nhốt chị ấy ở nhà?

Còn không phải là bởi vì em nói xấu chị ở trước mặt ông nội sao? Trong mắt Mục Giai Thu lóe lên vẻ phẫn hận, Mục Uẩn Ngạo luôn luôn hám lợi, nhiều năm như vậy, ông ta cảm thấy chị là con nuôi không có tiền đồ nên nhét chị vào thành phố B, cũng không chịu quan tâm chị. Mỗi một bước thăng chức đều là mình chị từng chút từng chút nỗ lực, còn em bởi vì gả cho Quyền Thiệu Viêm nên Mục Uẩn Ngạo lại cảm thấy em có tiền đồ, mọi chuyện tất cả nghe theo em, em nói cái gì ông ấy tin cái đó, em cho rằng em trai chị cũng hám lợi như là Mục Uẩn Ngạo sao?

Nếu như không có ông nội, ngay cả chức huyện trưởng một huyện nhỏ của thành phố A chị cũng không được đến! Mục Giai Âm cắn răng nhìn Mục Giai Thu, Mục Giai Thu hận cô, có lẽ còn có đủ mọi nguyên nhân.

Nhưng Mục Uẩn Ngạo thật sự đã tận tâm tận lực giúp Mục Giai Thu làm việc.

Dù bất mãn Mục Giai Thu cho tới bây giờ vẫn rất táo bạo, nóng lòng thăng chức, nhưng không phải mỗi lần Mục Giai Thu đến thời khắc mấu chốt cần thăng chức, Mục Uẩn Ngạo đều đứng ra giúp Mục Giai Thu một tay. Ông nội giúp Mục Giai Thu nhiều như vậy nhưng ở trong lòng của Mục Giai Thu, cô ta đã sớm quên mất cái tốt của ông, chỉ nhớ rõ cái không tốt của ông?

Đàm Tân Kinh cau mày nhìn hai người trước mặt.

Thật ra thì anh cũng hơi thiên vị Mục Giai Âm, nhưng. . . . . . Anh lại cảm thấy người chị tìm anh vài chục năm, dịu dàng lại khéo hiểu lòng người, còn nói phải bảo vệ anh cả đời, không nên là kiểu người như Mục Giai Âm nói vậy.

Giai Âm, đừng nói nữa. Chị vốn dĩ muốn tìm em để giải hoà, em xem hiện tại hai người lại cãi cái gì? Chân mày


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status