Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 114 - Chương 87.2

/132


Lâu như vậy. Mục Giai Âm thở dài nói, Chuyện hôm nay chúng ta làm ở trong phòng này nhất định không thể để người thứ hai biết, quá ngốc rồi!

Mục Giai Âm nói xong liền cười cười.

Lăng Khải Hoa cũng vui sướng cười: Lâu như vậy, anh bị Tả Trí Viễn chèn ép, ép đến thắt lưng anh cũng bị thương rồi. Cuối cùng hôm nay cũng đạt được tâm nguyện. Tốt nhất, lần này Tả Trí Viễn hoàn toàn không thể trở mình được.

Không khí Ngẫu Ngộ một mảnh trong trẻo.

Tả Trí Viễn nhận điện thoại của Mục Giai Thu.

Cô muốn nói gì? Tả Trí Viễn rất bình tĩnh hỏi.

Phần tỉnh táo này của Tả Trí Viễn lại khiến cho chân mày của Mục Giai Thu hoàn toàn nhíu lại. Mục Giai Thu suy nghĩ chốc lát mới nói, Tả Trí Viễn, anh có tin em không? Lâu như vậy, có lẽ có những chuyện em làm chưa thỏa đáng nhưng chúng ta vẫn là châu chấu trên một sợi thừng. Dù em hại ai cũng không hại anh.

Đúng, bình thường có thể cô sẽ không hại tôi. Nhưng lần này cô muốn giúp Quyền Thiệu Viêm mà. Tả Trí Viễn lạnh lùng cười một tiếng, Mục Giai Thu, tôi mới vừa xem tin tức, trên tin tức nói Quyền Thiệu Viêm không chỉ khôi phục nguyên chức, hơn nữa còn từ phó tư lệnh lên tới Tổng Tư Lệnh.

Mặc dù trước đó chức vị Tư lệnh quân khu thành phố A vẫn luôn để trống, Quyền Thiệu Viêm chẳng khác nào Tổng Tư Lệnh. Nhưng đó chỉ là mang danh chứ không phải thật sự là Tổng Tư Lệnh. Lần này xem như Quyền Thiệu Viêm hoàn toàn nắm chặt vị trí lão đại quân khu thành phố A.

Những việc này có lẽ phải cảm ơn Mục Giai Thu rồi.

Trước kia bộ dáng ru rú trong bếp của Quyền Thiệu Viêm là quá rõ ràng. Nếu không nhờ Mục Giai Thu, làm sao Quyền Thiệu Viêm có thể phục hồi nguyên chức và còn tăng một cấp đây?

Không cần giải thích. Tả Trí Viễn nói, Tôi biết rõ tất cả, cô cho rằng trên tay tôi không có chứng cớ sao? Mục Giai Thu, cô phản bội tôi thì phải trả giá cao. Bây giờ tôi giống như chuột chạy qua đường, người người kêu đánh. Tôi cho cô biết, cô hại tôi rơi vào tình cảnh như vậy, tôi cũng muốn cho cô nếm thử loại tư vị này.

Nói xong Tả Trí Viễn liền cúp điện thoại.

Trong lòng Mục Giai Thu thoáng qua dự cảm chẳng lành.

Giữa cô và Tả Trí Viễn có ràng buộc sâu đậm.

Tả Trí Viễn mượn danh tiếng của cô, cô cũng lợi dụng Tả Trí Viễn giúp cô làm việc.

Xế chiều hôm đó, Mục Giai Âm nhận được một phong thư.

Trong thư là máy ghi hình, liệt kê đủ các loại chứng cớ, tất cả hành động trong máy ghi hình đều nói rõ người hãm hại Mục Giai Âm năm đó chính là Mục Giai Thu.

Mục Giai Âm nâng trán, đây là âm mưu của Mục Giai Thu và Tả Trí Viễn rồi, thật đúng là. . . . . .

Đồng thời, ủy ngành của thành phố A cũng nhận được một phần tài liệu tố cáo.

Bên Mục Giai Thu cũng nhận được ghi âm của Mục Giai Âm và Lăng Khải Hoa.

Tả Trí Viễn muốn để Mục Giai Thu làm quỷ minh bạch (*) rồi.

(*): hiểu rõ, biết rõ nguyên nhân mình chết.

Mục Giai Thu hoàn toàn luống cuống. Đáng tiếc bây giờ cô gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay. Núi dựa duy nhất của cô là Cơ U Tứ bây giờ không biết còn ở một đất nước nào đấy.

Còn những người khác đều chỉ là bạn nhậu. Bình thường có thể tìm họ tán gẫu, nhưng lúc cô thật sự cần giúp đỡ, những người đó lại càng chạy càng xa.

Dưới sự hốt hoảng, Mục Giai Thu còn nhờ Quyền Thiệu Viêm giúp đỡ.

Lúc đó Quyền Thiệu Viêm đã nhận được tài liệu Mục Giai Âm đưa.

Khi Mục Giai Thu gọi điện thoại tới, Mục Giai Âm đang ở bên cạnh Quyền Thiệu Viêm, Quyền Thiệu Viêm liền đưa điện thoại cho Mục Giai Âm nghe.

Cô nhận lấy điện thoại, nhẹ nhàng mím môi, Chị hai, em chỉ nói một câu, không nên nói những chuyện này với ông nội. Bây giờ tội danh của chị là bao nhiêu, toàn bộ đều do em quyết định. Nếu như chị nói cho ông, vậy chuyện của chúng ta không thể giải quyết được.

Điện thoại rất nhanh không có âm thanh, Mục Giai Thu hung hăng quăng điện thoại.

Mục Giai Thu đứng ở cửa phòng làm việc do dự hai giây liền trở về nhà họ Mục.

Buổi sáng Mục Uẩn Ngạo mới đến bệnh viện kiểm tra, nhưng kết quả cũng không quá tốt. Mục Uẩn Ngạo xem tin tức tuyên truyền về Ngẫu Ngộ, thầm nghĩ có lẽ Giai Âm rất nhanh sẽ quen thuộc hoạt động của công ty. Đến lúc đó nếu để cho Lăng Khải Hoa ở một bên giúp đỡ, lại thêm Quyền Thiệu Viêm giúp một tay, cuối cùng ông có thể yên tâm ra đi rồi. . . . . .

Lúc Mục Uẩn Ngạo thấy có người tới liền nhanh chóng nhét báo cáo kiểm tra sức khoẻ vào trong ngăn kéo.

Giai Thu, con làm sao vậy? Mục Uẩn Ngạo nhìn vẻ mặt tức giận của Mục Giai Thu hỏi.

Con làm sao? Mục Giai Thu đột nhiên cảm thấy rất uất ức, Mục Uẩn Ngạo, con có phải cháu gái của ông hay không?

Nói chuyện với người lớn như vậy sao? Bình thường ông dạy con quy củ như thế nào? Mục Uẩn Ngạo dùng gậy gõ trên mặt đất đến mấy lần, cau mày nhìn Mục Giai Thu, Có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng, ngồi ghế đi.

Nói? Mục Giai Thu gạt nước mắt trên mặt mình, trong giọng nói mang theo mấy phần uất ức, Còn có cái gì để nói? Chỉ sợ ông cũng chỉ biết nghiêm túc nghe Mục Giai Âm nói chuyện thôi.

Mục Uẩn Ngạo nhíu mày, Con nói gì? Ông tự nhận bình thường vẫn tương đối tốt với con. Rốt cuộc tại sao con lại tức giận trách móc ông?

Con chỉ hỏi ông một câu, Mục Giai Âm không phải là con gái ruột của ba mẹ, tại sao mọi người đều thương cô ta như vậy? Mục Giai Thu giận dữ hét về phía Mục Uẩn Ngạo.

Lúc Mục Giai Nhan len lén theo đuôi đến đây, nghe được câu này thì mắt chợt trợn to, trong kinh hoảng (*), Mục Giai Nhan thậm chí còn té lăn quay bên tường.

(*): Kinh ngạc và hoảng loạn.

Mục Uẩn Ngạo đi ra ngoài cửa, lúc thấy Mục Giai Nhan mới hơi thở phào nhẹ nhõm, gọi thím Vương, Dẫn Giai Nhan đi xuống cho tôi, không cho con bé ra khỏi phòng của nó, càng không cho phép nó liên lạc với những người khác.

Ông nội, tại sao vậy? Con sẽ không nói chuyện Mục Giai Âm không phải là cháu gái ruột của ông ra ngoài. Mục Giai Nhan nói, nhưng trong lòng càng vui sướng hơn. Dù Mục Giai Âm gả cho Quyền Thiệu Viêm vậy thì thế nào?

Mục Giai Âm cũng không phải cháu gái ruột của Mục Uẩn Ngạo.

Hơn nữa, cô nghe nói hiện tại thời thế của Mục Giai Thu đã qua. Đến lúc đó nếu như Mục Giai Thu cũng chết, như vậy nhà họ Mục. . . . . . không phải là vật ở trong túi của cô sao? Có nhà họ Mục làm hậu thuẫn, Tả Trí Viễn chắc chắn sẽ cưới cô.

Mục Giai Nhan nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt lại càng thêm

/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status