Edit: Thanh Xuân 430.
Tả Trí Viễn, anh đừng khó chịu. Trong thanh âm của Mục Giai Âm có chút sợ hãi, Tôi cũng cầm tài liệu của công ty tôi tới.
Tài liệu gì? Nhất thời nét mặt Tả Trí Viễn nhuộm mấy phần vui mừng.
Lúc Tả Trí Viễn nhìn thấy tựa đề phần tài liệu kia, thì toàn thân cũng có chút run rẩy, Tả Trí Viễn cũng không cách nào dùng lời nói để mà hình dung tâm tình vui sướng của anh lúc này, anh vốn nghĩ phải làm thế nào mới có thể thuyết phục Mục Giai Âm lấy tài liệu cho anh.
Mục Giai Âm không phải người ngu, Tả Trí Viễn hiểu, anh vốn cho là chuyện này sẽ rất khó làm, nhưng không ngờ Mục Giai Âm lại có thể chủ động như vậy. . . . . .
Chẳng lẽ gần đây tình cảm giữa Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Tiêm rạn nứt, đây là Mục Giai Âm đang cố ý lấy lòng anh sao?
Tả Trí Viễn vẫn không nói chuyện với Mục Giai Âm, đã có một người đi vào phòng bao.
Ngay tức khắc trên mặt Mục Giai Âm mang theo vài phần thất kinh, Quyền, Quyền Thiệu Viêm, sao anh lại tới đây?
Quyền Thiệu Viêm không lên tiếng, một tay nắm chặt Mục Giai Âm từ trên ghế ngồi, lôi kéo Mục Giai Âm ra khỏi phòng bao. Mục Giai Âm giãy giụa mấy cái, cuối cùng vẫn không thoát khỏi tay Quyền Thiệu Viêm.
Tả Trí Viễn còn nhìn thấy Mục Giai Âm quay đầu lại nhìn anh một chút, rõ ràng TảTrí Viễn nhìn thấy tín hiệu cầu cứu trên mặt Mục Giai Âm. Rất rõ ràng, Mục Giai Âm cũng không muốn về nhà với Quyền Thiệu Viêm.
Tả Trí Viễn quay mặt đi, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Anh nghe nói dưới tay Quyền Thiệu Viêm còn có một người trong quân đội cực kỳ trung thành với anh ta, bây giờ bản thân anh cũng đã ở trong hoàn cảnh khó khăn, không thể vì Mục Giai Âm mà đắc tội Quyền Thiệu Viêm được.
Về phần Mục Giai Âm chủ động đưa tài liệu cho anh, anh chỉ có thể nói Mục Giai Âm quá ngu rồi, hoàn toàn không hiểu đàn ông.
Quyền Thiệu Viêm kéo Mục Giai Âm ra khỏi phòng bao, cuối cùng giọng có chút chua xót nói: Đừng nhìn nữa, Tả Trí Viễn đã đóng cửa phòng bao lại rồi.
Em mới không thèm nhìn anh ta đâu, vừa rồi em chỉ là diễn kịch, đó là vì để nội dung vở kịch có hiệu quả thôi, Mục Giai Âm vui vẻ kéo cánh tay Quyền Thiệu Viêm nói: Anh xuất hiện rất đúng lúc, lúc đó em còn đang suy nghĩ làm sao lấy cớ đi ra ngoài đấy.
Mục Giai Âm nói xong rồi ngẩng đầu hôn một cái lên mặt Quyền Thiệu Viêm nói, Ông xã, anh thật lợi hại.
Mục Giai Âm, sau này em ngàn vạn lần không được đi nịnh bợ người khác, Quyền Thiệu Viêm có chút buồn bực, Nhất định em sẽ vỗ vào chân ngựa đó.
Biểu hiện của Mục Giai Âm cũng quá rõ ràng, vừa nhìn đã biết là cố ý làm anh vui lòng.
Quyền Thiệu Viêm cảm thấy vì phối hợp với Mục Giai Âm hãm hại Tả Trí Viễn, anh còn phải cố ý tỏ ra dáng vẻ đến đây để bắt gian, thật là. . . . . . Tốn bạo! Chủ động cho mình đội nón xanh trên đầu quả thật anh đúng là lần đầu tiên, chỉ vì cái phúc lợi đó, anh nhịn, Quyền Thiệu Viêm nói xong thì nhìn Mục Giai Âm nói: Tối nay, mặc bộ quần áo kia cho anh xem.
Mặt Mục Giai Âm đỏ ửng.
Quyền Thiệu Viêm vẫn còn băn khoăn món quân phục đó đây mà.
Biết rồi. Trên mặt Mục Giai Âm rặng lên đám mây hồng, cũng chỉ có thể dùng cái này làm điều kiện, Quyền Thiệu Viêm mới bằng lòng ra ngoài phối hợp với cô.
Vừa rồi có đau hay không? Vừa rồi để cho phối hợp diễn kịch với Mục Giai Âm, nên Mục Giai Âm căn dặn Quyền Thiệu Viêm nhất định phải làm ra dáng vẻ hung ác. Quyền Thiệu Viêm còn thấy Mục Giai Âm lảo đảo mấy cái, mặc dù Mục Giai Âm không nói gì, Quyền Thiệu Viêm vẫn có chút lo lắng nhìn Mục Giai Âm hỏi.
Không đau. Mục Giai Âm kéo cánh tay Quyền Thiệu Viêm, hình như nhớ tới cái gì đó nói: Em cảm thấy được nhất định là em bị anh giày vò nên sức chịu đựng cũng tăng theo, em nhớ lúc đầu khi ông nội nằm viện, anh vì dìu em, thế nhưng lại trực tiếp bẻ gãy cánh tay em.
Thật ra lúc đó cô đã rất sợ.
Ngộ nhỡ ngày nào đó Quyền Thiệu Viêm tới vỗ vỗ bả vai của cô, sau đó một cánh tay của cô cứ như thế mà rớt thì phải làm sao đây? Cô cũng không phải là cô cô, cô mới không cần khi Dương Quá!
Trên mặt Quyền Thiệu Viêm chợt có một chút mất tự nhiên.
Ở trong quân đội lâu rồi, không nghĩ tới thân thể Mục Giai Âm yếu ớt như vậy.
Rõ ràng Mục Giai Âm cảm thấy hôm nay tốc độ lái xe lần này của Quyền Thiệu Viêm nhanh hơn rất nhiều, nghĩ đến chuyện phải làm khi tới về nhà, Mục Giai Âm đỏ mặt, cúi đầu, quả thật không biết phải nói gì cho tốt.
Quyền Thiệu Viêm nhìn dáng vẻ hợp khẩu vị này của Mục Giai Âm, đột nhiên tâm niệm vừa động nói: Giai Âm, lần sau chúng ta làm trên xe đi.
Khóe miệng Mục Giai Âm giật giật, Quyền Thiệu Viêm, anh không cảm thấy, anh không tiết chế như vậy. . . . . . Ngộ nhỡ, cái kia, thận không tốt thì làm sao bây giờ?
Đây là Mục Giai Âm đang nghi ngờ năng lực của anh sao?
Ánh mắt Quyền Thiệu Viêm sâu thẳm nhìn Mục Giai Âm nói: Giai Âm, gần đây em lại không hài lòng tần số và số lần của anh?
Mục Giai Âm lắc đầu lại lắc đầu.
Mỗi buổi tối đều muốn ngất đi, cho dù cô có bất mãn đi nữa, như vậy thì thật sự là tìm đường chết rồi.
Nhìn vẻ mặt nguy hiểm này của Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm vội vàng chân chó tiến tới đập vào vai Quyền Thiệu Viêm nói: Đây không phải là em đang quan tâm thân thể của anh sao? Ý của em là, chúng ta phải. . . . . . Suy tính từ khía cạnh lâu dài. . . . . .
Em cảm thấy anh vẫn chưa kéo dài? Quyền Thiệu Viêm cau mày, đối với đàn ông đây tuyệt đối là một vũ nhục.
Mức độ duy trì của mình Quyền Thiệu Viêm không biết sao?
Nếu như Quyền Thiệu Viêm như vậy còn nói không lâu, trên cơ bản những người đàn ông khác cũng có thể tháo chạy!
Không phải, Mục Giai Âm lắc đầu, có chút hỏng mất nói: Ý của em là ngộ nhỡ sau này anh không được thì phải làm thế nào?
Nói xong câu đó Mục Giai Âm cũng có chút hối hận.
Ánh mắt của Quyền Thiệu Viêm càng phát tĩnh mịch, giống như là động băng nhìn không thấy đáy, một cỗ cảm giác nguy hiểm nhất thời xông tới trong đầu của Mục Giai Âm.
Giai Âm, em không cần phải lo lắng điểm này, Quyền Thiệu Viêm nói xong thì tháo dây an toàn cho Mục Giai Âm, một tay khiêng Mục Giai Âm lên trên vai, đi thẳng tới nhà của mình, Có lẽ là do anh vẫn chưa dùng toàn lực, để cho em lo lắng quá độ, yên tâm, tối nay anh sẽ không chịu đựng.
. . . . . . Không phải cô lo lắng thân thể của Quyền Thiệu Viêm mà là thân thể của cô!
Mục Giai Âm giận, Quyền Thiệu Viêm vừa đánh vừa
Tả Trí Viễn, anh đừng khó chịu. Trong thanh âm của Mục Giai Âm có chút sợ hãi, Tôi cũng cầm tài liệu của công ty tôi tới.
Tài liệu gì? Nhất thời nét mặt Tả Trí Viễn nhuộm mấy phần vui mừng.
Lúc Tả Trí Viễn nhìn thấy tựa đề phần tài liệu kia, thì toàn thân cũng có chút run rẩy, Tả Trí Viễn cũng không cách nào dùng lời nói để mà hình dung tâm tình vui sướng của anh lúc này, anh vốn nghĩ phải làm thế nào mới có thể thuyết phục Mục Giai Âm lấy tài liệu cho anh.
Mục Giai Âm không phải người ngu, Tả Trí Viễn hiểu, anh vốn cho là chuyện này sẽ rất khó làm, nhưng không ngờ Mục Giai Âm lại có thể chủ động như vậy. . . . . .
Chẳng lẽ gần đây tình cảm giữa Mục Giai Âm và Quyền Thiệu Tiêm rạn nứt, đây là Mục Giai Âm đang cố ý lấy lòng anh sao?
Tả Trí Viễn vẫn không nói chuyện với Mục Giai Âm, đã có một người đi vào phòng bao.
Ngay tức khắc trên mặt Mục Giai Âm mang theo vài phần thất kinh, Quyền, Quyền Thiệu Viêm, sao anh lại tới đây?
Quyền Thiệu Viêm không lên tiếng, một tay nắm chặt Mục Giai Âm từ trên ghế ngồi, lôi kéo Mục Giai Âm ra khỏi phòng bao. Mục Giai Âm giãy giụa mấy cái, cuối cùng vẫn không thoát khỏi tay Quyền Thiệu Viêm.
Tả Trí Viễn còn nhìn thấy Mục Giai Âm quay đầu lại nhìn anh một chút, rõ ràng TảTrí Viễn nhìn thấy tín hiệu cầu cứu trên mặt Mục Giai Âm. Rất rõ ràng, Mục Giai Âm cũng không muốn về nhà với Quyền Thiệu Viêm.
Tả Trí Viễn quay mặt đi, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Anh nghe nói dưới tay Quyền Thiệu Viêm còn có một người trong quân đội cực kỳ trung thành với anh ta, bây giờ bản thân anh cũng đã ở trong hoàn cảnh khó khăn, không thể vì Mục Giai Âm mà đắc tội Quyền Thiệu Viêm được.
Về phần Mục Giai Âm chủ động đưa tài liệu cho anh, anh chỉ có thể nói Mục Giai Âm quá ngu rồi, hoàn toàn không hiểu đàn ông.
Quyền Thiệu Viêm kéo Mục Giai Âm ra khỏi phòng bao, cuối cùng giọng có chút chua xót nói: Đừng nhìn nữa, Tả Trí Viễn đã đóng cửa phòng bao lại rồi.
Em mới không thèm nhìn anh ta đâu, vừa rồi em chỉ là diễn kịch, đó là vì để nội dung vở kịch có hiệu quả thôi, Mục Giai Âm vui vẻ kéo cánh tay Quyền Thiệu Viêm nói: Anh xuất hiện rất đúng lúc, lúc đó em còn đang suy nghĩ làm sao lấy cớ đi ra ngoài đấy.
Mục Giai Âm nói xong rồi ngẩng đầu hôn một cái lên mặt Quyền Thiệu Viêm nói, Ông xã, anh thật lợi hại.
Mục Giai Âm, sau này em ngàn vạn lần không được đi nịnh bợ người khác, Quyền Thiệu Viêm có chút buồn bực, Nhất định em sẽ vỗ vào chân ngựa đó.
Biểu hiện của Mục Giai Âm cũng quá rõ ràng, vừa nhìn đã biết là cố ý làm anh vui lòng.
Quyền Thiệu Viêm cảm thấy vì phối hợp với Mục Giai Âm hãm hại Tả Trí Viễn, anh còn phải cố ý tỏ ra dáng vẻ đến đây để bắt gian, thật là. . . . . . Tốn bạo! Chủ động cho mình đội nón xanh trên đầu quả thật anh đúng là lần đầu tiên, chỉ vì cái phúc lợi đó, anh nhịn, Quyền Thiệu Viêm nói xong thì nhìn Mục Giai Âm nói: Tối nay, mặc bộ quần áo kia cho anh xem.
Mặt Mục Giai Âm đỏ ửng.
Quyền Thiệu Viêm vẫn còn băn khoăn món quân phục đó đây mà.
Biết rồi. Trên mặt Mục Giai Âm rặng lên đám mây hồng, cũng chỉ có thể dùng cái này làm điều kiện, Quyền Thiệu Viêm mới bằng lòng ra ngoài phối hợp với cô.
Vừa rồi có đau hay không? Vừa rồi để cho phối hợp diễn kịch với Mục Giai Âm, nên Mục Giai Âm căn dặn Quyền Thiệu Viêm nhất định phải làm ra dáng vẻ hung ác. Quyền Thiệu Viêm còn thấy Mục Giai Âm lảo đảo mấy cái, mặc dù Mục Giai Âm không nói gì, Quyền Thiệu Viêm vẫn có chút lo lắng nhìn Mục Giai Âm hỏi.
Không đau. Mục Giai Âm kéo cánh tay Quyền Thiệu Viêm, hình như nhớ tới cái gì đó nói: Em cảm thấy được nhất định là em bị anh giày vò nên sức chịu đựng cũng tăng theo, em nhớ lúc đầu khi ông nội nằm viện, anh vì dìu em, thế nhưng lại trực tiếp bẻ gãy cánh tay em.
Thật ra lúc đó cô đã rất sợ.
Ngộ nhỡ ngày nào đó Quyền Thiệu Viêm tới vỗ vỗ bả vai của cô, sau đó một cánh tay của cô cứ như thế mà rớt thì phải làm sao đây? Cô cũng không phải là cô cô, cô mới không cần khi Dương Quá!
Trên mặt Quyền Thiệu Viêm chợt có một chút mất tự nhiên.
Ở trong quân đội lâu rồi, không nghĩ tới thân thể Mục Giai Âm yếu ớt như vậy.
Rõ ràng Mục Giai Âm cảm thấy hôm nay tốc độ lái xe lần này của Quyền Thiệu Viêm nhanh hơn rất nhiều, nghĩ đến chuyện phải làm khi tới về nhà, Mục Giai Âm đỏ mặt, cúi đầu, quả thật không biết phải nói gì cho tốt.
Quyền Thiệu Viêm nhìn dáng vẻ hợp khẩu vị này của Mục Giai Âm, đột nhiên tâm niệm vừa động nói: Giai Âm, lần sau chúng ta làm trên xe đi.
Khóe miệng Mục Giai Âm giật giật, Quyền Thiệu Viêm, anh không cảm thấy, anh không tiết chế như vậy. . . . . . Ngộ nhỡ, cái kia, thận không tốt thì làm sao bây giờ?
Đây là Mục Giai Âm đang nghi ngờ năng lực của anh sao?
Ánh mắt Quyền Thiệu Viêm sâu thẳm nhìn Mục Giai Âm nói: Giai Âm, gần đây em lại không hài lòng tần số và số lần của anh?
Mục Giai Âm lắc đầu lại lắc đầu.
Mỗi buổi tối đều muốn ngất đi, cho dù cô có bất mãn đi nữa, như vậy thì thật sự là tìm đường chết rồi.
Nhìn vẻ mặt nguy hiểm này của Quyền Thiệu Viêm, Mục Giai Âm vội vàng chân chó tiến tới đập vào vai Quyền Thiệu Viêm nói: Đây không phải là em đang quan tâm thân thể của anh sao? Ý của em là, chúng ta phải. . . . . . Suy tính từ khía cạnh lâu dài. . . . . .
Em cảm thấy anh vẫn chưa kéo dài? Quyền Thiệu Viêm cau mày, đối với đàn ông đây tuyệt đối là một vũ nhục.
Mức độ duy trì của mình Quyền Thiệu Viêm không biết sao?
Nếu như Quyền Thiệu Viêm như vậy còn nói không lâu, trên cơ bản những người đàn ông khác cũng có thể tháo chạy!
Không phải, Mục Giai Âm lắc đầu, có chút hỏng mất nói: Ý của em là ngộ nhỡ sau này anh không được thì phải làm thế nào?
Nói xong câu đó Mục Giai Âm cũng có chút hối hận.
Ánh mắt của Quyền Thiệu Viêm càng phát tĩnh mịch, giống như là động băng nhìn không thấy đáy, một cỗ cảm giác nguy hiểm nhất thời xông tới trong đầu của Mục Giai Âm.
Giai Âm, em không cần phải lo lắng điểm này, Quyền Thiệu Viêm nói xong thì tháo dây an toàn cho Mục Giai Âm, một tay khiêng Mục Giai Âm lên trên vai, đi thẳng tới nhà của mình, Có lẽ là do anh vẫn chưa dùng toàn lực, để cho em lo lắng quá độ, yên tâm, tối nay anh sẽ không chịu đựng.
. . . . . . Không phải cô lo lắng thân thể của Quyền Thiệu Viêm mà là thân thể của cô!
Mục Giai Âm giận, Quyền Thiệu Viêm vừa đánh vừa
|
/132
|

