Trùng Sinh Danh Môn Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 105 - Chương 83.1

/132


Hàn Tử Nghị dứt khoát nói làm thì làm, điện thoại Quyền Thiệu Viêm cúp không bao lâu, Hàn Tử Nghị đã cầm túi giữ ấm và thuốc tới.

Sau khi đưa thuốc xong Hàn Tử Nghị đưa mắt ra hiệu rồi mới tiêu sái rời đi.

Phải nói chuyện đâu bụng kinh này anh đã nhúng tay vào quá nhiều rồi, không chỉ có chị dâu sẽ không thỏai mái, mà Quyền Thiệu Viêm cũng sẽ không có sắc mặt tốt đâu nhỉ?

Mục Giai Âm lăn qua lăn lại đến sáng hôm sau cuối cùng cũng tốt hơn một chút, Quyền Thiệu Viêm thấy Mục Giai Âm tỉnh lại thì bưng cơm đến mép giường đút từng miếng từng miếng cho Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm tựa vào Quyền Thiệu Viêm, cả người đều muốn rúc vào trong ngực anh.

“Quyền Thiệu Viêm, anh còn giận sao?” Thấy Quyền Thiệu Viêm không nói lời nào, Mục Giai Âm chọc chọc lưng anh, giọng mềm mại hỏi.

Quyền Thiệu Viêm nhíu mày nói, “Em cứ nói đi?”

Mục Giai Âm bĩu môi, “Hôm qua em không có hiểu lầm anh, Chân Phó Dương và em cũng đã nói rõ ràng, anh ấy nói là anh muốn giúp anh ấy.”

Chân mày Quyền Thiệu Viêm càng nhíu chặt hơn, nếu Mục Giai Âm không nghi ngờ anh giở trò, khiến Chân Phó Dương từ chức, vậy rốt cuộc Mục Giai Âm giận anh vì cái gì chứ?

Giọng Mục Giai Âm hơi trầm xuống lại có chút bi thương nói, “Lòng tự trọng của anh Phó Dương rất cao, anh giúp anh ấy, nhất định trong lòng anh ấy sẽ cảm thấy không được thoải mái, cho nên mới từ chức.”

“Thì ra em gọi anh ta thân mật như vậy,” Mặt Quyền Thiêu Viêm lạnh lùng ngắt lời Mục Giai Âm, “Sau này không cho gọi anh ta như vậy. Anh ta từ chức thì thừ chức, có liên quan gì tới em, sau này không được khó chịu như vậy nữa.”

Những lời này khiến cổ họng Mục Giai Âm hơi nghẹn ngào, bá đạo như vậy, thật quá đáng!

“Mục Giai Âm, về sau vì những chuyện như vậy mà tức giận với anh, em có tin anh sẽ…” Quyền Thiệu Viêm muốn nói mây lời trừng phạt, nhưng khi thấy bộ dạng Mục Giai Âm nhu thuận nằm trong ngực anh như vậy, Quyền Thiệu Viêm lại không nói nên lời.

Mục Giai Âm đợi một lúc lâu, lúc nhìn thấy Quyền Thiệu Viêm múc một muỗng cháo loãng đúc vào miệng cô, mới cười hì hì một tiếng nói, “Em cũng không có cố ý!”

Khóe mắt Quyền Thiệu Viêm giật giật, “Như vậy còn không phải cố ý?”

Ở trong mắt Mục Giai Âm tính khí của anh tốt như vậy sao?

Mục Giai Âm trầm mặc, được rồi, tối hôm qua là cô cố ý. Chốc lát, Mục Giai Âm hôn lên cổ Quyền Thiệu Viêm một cái nói, “Em chỉ muốn biết ở bên cạnh anh khóc anh sẽ có phản ứng gì.”

Vẻ mặt Quyền Thiệu Viêm đã không thể nào dùng hai chữ âm chí (*) này để hình dung. Mục Giai Âm rụt cổ một cái, ánh mắt di chuyển xung quanh, vẫn không chịu thoát khỏi người Quyền Thiệu Viêm, “Em biết sai rồi.”

(*) Âm chí: hung tàn ác độc.

Quyền Thiệu Viêm nhìn dáng vẻ vô lại cuả Mục Giai Âm, bất đắc dĩ nhướng mày nói, “Em biết lỗi bao nhiêu lần rồi?”

Ánh mắt Mục Giai Âm xoay chuyển, cô không nghe thấy những lời này của Quyền Thiệu Viêm, nhất định không có!

“Quyền Thiệu Viêm, lần này anh từ chức sẽ không phải là giúp …” Mục Giai Âm thấy trong mắt Quyền Thiệu Viêm có ý cảnh cáo chữ anh thuận miệng kia cứng rắn nín trở lại, “Sẽ không phải là giúp Chân Phó Dương chăm sóc chứ.”

“Nếu như thế?” Quyền Thiệu Viêm nhíu mày.

“Nếu như sẽ hại đến anh, vậy thì không cần giúp.” Mục Giai Âm trả lời rất nghiêm túc, ngửa đầu nhìn Quyền Thiệu Viêm, giống như cầu xin một lờ cam kết vậy.

Quyền Thiệu Viêm không nghĩ tới câu nói đùa này của anh, Mục Giai Âm lại trả lời nghiêm túc như vậy.

Lúc này trên mặt Quyền Thiệu Viêm mới lộ ra một nụ cười, nhẹ nhàng hôn một cái lên mặt Mục Giai Âm nói, “Được.”

Nhưng mà, ngoại trừ lúc phải giúp Mục Giai Âm.

Lúc này Mục Giai Âm mới thở phào nhẹ nhõm, mặc dù Chân Phó Dương cũng rất quan trọng, nhưng, cô vẫn ích kỷ hi vọng Quyền Thiệu Viêm có thể tốt hơn. Bởi vì Quyền Thiệu Viêm so với những cái khác xung quanh anh bất kỳ người nào cũng quan trọng hơn.

Bao gồm chính cô.

Sau khi cơm nước xong, Quyền Thiệu Viêm muốn dẫn Mục Giai Âm ra ngoài.

Mục Giai Âm ôm bụng vẫn còn đau âm ỉ, rất yếu ớt nói, “Hôm nay em không muốn ra ngoài, muốn ở trong nhà.”

Quyền Thiệu Viêm xoay người, gương mặt nghiêm túc nói, “Chúng ta tìm bác sĩ xem bệnh cho em.”

“Em không muốn khám cái này đâu,” Mục Giai Âm lắc đầu, “Em có bạn cũng đau, các cô ấy nói không trị hết.”

“Ông nội em muốn anh dẫn em đi.” Quyền Thiệu Viêm giải quyết dứt khoát, “Mau thay quần áo, em muốn tự thay hay là anh thay giúp em?”

Đương nhiên là cô thay…

Lúc thay quần áo đột nhiên Mục Giai Âm nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm túc —— chuyện cô đau bụng kinh mà ngay cả ông nội cô cũng biết, sao lại như thế 囧 chứ?

Dĩ nhiên Quyền Thiệu Viêm không thể nào nói chuyện này cho Mục Uẩn Ngạo biết.

Mục Uẩn Ngạo tìm bác sĩ, là muốn Mục Giai Âm điều dưỡng thân thể, dù sao Mục Uẩn Ngạo vẫn xem chuyện đứa bé là một vấn đề lớn. Chẳng qua là, chuyện này dĩ nhiên Quyền Thiệu Viêm sẽ không thể nói cho Mục Giai Âm biết, anh không muốn nhìn thấy Mục Giai Âm vì chuyện này mà đau lòng.

Dù sao Mục Giai Âm vẫn không ngờ tới chĩnh là, Quyền Thiệu Viêm dẫn cô đi khám lại là một bác sĩ Đông y.

Với lại, sau khi bắt mạch cho cô bác sĩ kia bắt đầu bày ra bộ dạng đăm chiêm ủ dột, dường như cơ thể cô rất không ổn.

Kết quả bác sĩ kia lo lắng chính là Mục Giai Âm cũng tự bị lây bệnh, Mục Giai Âm đang buồn rầu nhìn trong nhà mình lại có nhiều thuốc bắc như vậy. Trước khi đi cô đã hỏi bác sĩ kia rồi, bác sĩ kia nói cô phải uống thuốc kia ít nhất ba tháng, vả lại mỗi tuần cũng phải tới chỗ ông đổi phương thuốc một lần.

Đổi phương thuốc cũng không phải là vấn đề gì lớn, nhưng mà phải uống thuốc bắc ba tháng? Ngay cả cô không sợ đắng, đó cũng là thật muốn chết sao?

Thuốc là loại tốt nhất ở bệnh viện lại được gói thật kỹ mới cầm về, Quyền Thiệu Viêm để thuốc âm ấm rồi mới đưa cho Mục Giai Âm.

Mục Giai Âm uống một hớp… Thật sự là rất đắng thiếu chút nữa là cô rớt nước mắt.

Mục Giai Âm đáng thương nhìn Quyền Thiệu Viêm nói, “Em có thể không uống thuốc bắc được không? Anh đi nói với bác sĩ đó một tiếng cho em một ít thuốc tây đi, thực sự không được, thuốc pha chế sẵn cũng được.”

“Thuốc pha chế sẵn và thuốc tây ông ấy đều cho em.” Sắc mặt Quyền Thiệu Viêm lạnh như băng nhìn ánh mắt có chút lóe lên của Mục Giai Âm nói, “Sau này mỗi ngày anh sẽ coi chừng em uống thuốc, đừng nghĩ lén lén lút lút đổ bỏ thuốc hoặc là dùng những thủ đoạn khác.”

“Giai Âm, nếu nghĩ ra thủ đoạn trừng phạt cũng không khó.” Quyền Thiệu Viêm ngẫm lại biểu hiện của Mục Giai Âm lúc trước, lại không nặng không nhẹ kèm theo một câu uy hiếp.

Hai mắt Mục Giai Âm rưng rưng, dừng ánh mắt nhìn kẻ thù nhìn Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm trầm mặc, trên mặt không chút biểu cảm.

Mục Giai Âm cảm thấy… Đại khái có lẽ thật sự cô có thể phải uống thuốc bắc ba tháng?

“Bác sĩ kia nói gì với anh?” Mục Giai Âm bịt mũi, sau khi một hơi uống hết toàn bộ thuốc bắc trong túi rồi mới


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status