Trùng Sinh Danh Môn, Quân Quyền Nịch Sủng

Chương 102 - Chương 81.2

/132


Edit: kimphuong172839

Mục Giai Âm há mồm, liền trực tiếp cắn người nọ một cái. Chỉ là, sau khi cảm giác hơi thở này càng làm cho cô thoải mái hơn gối đầu, Mục Giai Âm liền vui mừng vứt bỏ gối đầu, ôm người kia, tiếp tục ngủ.

Ngủ là có thể ngủ, nhưng ngủ ở tư thế gì, hình thức nào, cũng không do Mục Giai Âm chọn.

Đây chính là Mục Giai Âm tự chui đầu vào lưới, khóe miệng Quyền Thiệu Viêm khẽ mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng cởi áo ngủ trên người Mục Giai Âm ra.

Mục Giai Âm mơ hồ trong chốc lát, lặng lẽ mở mắt, nhìn Quyền Thiệu Viêm: Quyền Thiệu Viêm, là anh sao?

Quyền Thiệu Viêm dừng động tác lại, có chút biểu lộ nguy hiểm: Em cảm thấy còn có thể là ai?

Nhưng mà. Mục Giai Âm huơ tay múa chân giải thích: Quyền Thiệu Viêm, tại sao anh lại cười gian ác như vậy? Xem ra không giống như là Quyền Thiệu Viêm.

Khóe miệng Quyền Thiệu Viêm lại nhếnh lên: Em có thấy người đàn ông nào ở trên giường mà nghiêm chỉnh ngủ chưa?

Mục Giai Âm tỏ vẻ, cô đã quá buồn ngủ, không muốn suy nghĩ nhiều.

Quyền Thiệu Viêm hôn rất nhẹ, giống như là lông vũ rơi vào trên người của Mục Giai Âm, quấy rối Mục Giai Âm làm cô không có biện pháp ngủ được.

Mục Giai Âm đưa tay đẩy Quyền Thiệu Viêm một cái, chỉ tiếc thân thể Quyền Thiệu Viêm giống như tường đồng vách sắt, mặc kệ Mục Giai Âm dùng sức lớn đến đâu, cô cũng đẩy không được: Quyền Thiệu Viêm, nhột, anh đừng lộn xộn.

Nhờ ánh trăng, Quyền Thiệu Viêm nhìn thấy rõ ràng, da thịt trắng nõn của Mục Giai Âm nhanh chóng hiện lên một tầng màu hồng. Non nớt giống như là thạch hoa quả đông lạnh trông rất ngon.

Mắt Mục Giai Âm nhắm chặt, lông mi thật dài ở trên mặt Mục Giai Âm giống như cánh bướm, lông mi Mục Giai Âm thỉnh thoảng sẽ khẽ động, hình như là cánh bướm đang kích động. Chóp mũi xinh xắn của Mục Giai Âm hơi vươn thẳng, hình như là bởi vì động tác mới vừa rồi của anh quấy rầy đến giấc ngủ của cô, cho nên có chút tức giận.

Gương mặt Mục Giai Âm hơi hồng, ở dưới ánh trăng càng thêm lộ ra vẻ mềm mại. Còn có đôi môi hồng nhuận xinh đẹp kia. . . .

Quyền Thiệu Viêm không hề nghĩ ngợi, cúi đầu liền cắn Mục Giai Âm một hớp.

Đôi môi đau xót, Mục Giai Âm chỉ cảm thấy cái này có lẽ không phải trong mộng. . . . . . Có lẽ là Quyền Thiệu Viêm trở lại?

Quyền… Quyền Thiệu Viêm, không phải anh đi ra ngoài sao? Mục Giai Âm đỏ mặt nhìn thân thể trần truồng của Quyền Thiệu Viêm.

Đi ra ngoài, lại trở về rồi. Hơi thở ấm áp của Quyền Thiệu Viêm phun trên chiếc cổ thon dài tuyệt đẹp của Mục Giai Âm, mang theo một chút xíu mập mờ, một chút xíu làm cho người ta muốn ngừng thở.

Thân thể Mục Giai Âm có chút run rẩy.

Anh. . . . . . Tại sao quần áo của em đã không còn? Mục Giai Âm cúi đầu nhìn trên người mình, ánh mắt cảnh giác nhìn Quyền Thiệu Viêm.

Cô có loại dự cảm, tối nay dường như sẽ xảy ra một chút. . . . . . Ừ. . . . . . Chuyện không quá êm thấm.

Quyền Thiệu Viêm chuyên tâm hôn Mục Giai Âm, nhân cơ hội liếc mắt về phía trên đất nói: Trên mặt đất.

Mục Giai Âm nhìn áo ngủ đã vỡ thành hai nửa trên đất, sau mấy giây mặc niệm mới nói: Anh lại làm hư một cái áo ngủ của em!

Ngoan, về sau đi mua nhiều áo hơn, thứ áo ngủ này có tỷ số báo hỏng tương đối cao. Xét thấy đợi lát nữa chuyện cần làm còn cần bà xã phối hợp nên hiện tại Quyền Thiệu Viêm tương đối dễ nói chuyện.

Mục Giai Âm có chút nhớ nhung muốn rơi nước mắt. . . . . . Tỷ số báo hỏng tương đối cao, còn không phải là bởi vì phương thức Quyền Thiệu Viêm cởi quần áo ngủ tương đối đặc biệt? Dù là khí lực lớn, cũng không mang cái bộ dáng này mà.

Chuyên tâm chút, Mục Giai Âm. Quyền Thiệu Viêm nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Mục Giai Âm, trong giọng nói liền có chút không hài lòng, nụ hôn cũng từ từ nặng lên.

Mục Giai Âm cảm thấy thân thể có chút nhột, muốn đẩy Quyền Thiệu Viêm ra, nhưng Quyền Thiệu Viêm lúc này có đẩy thế nào cũng đẩy không ra.

Mục Giai Âm ngẩng đầu nhìn Quyền Thiệu Viêm, đôi mắt màu đen của Quyền Thiệu Viêm mang theo một sự chấp nhất và xâm lược. Còn có tình yêu.

Cánh tay Mục Giai Âm khẽ động, quàng lên bả vai Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm rất là hài lòng cười cười. . . . . . Sau đó. . . . . . Lại càng không êm thấm.

Mục Giai Âm cảm thấy đầu óc cô nhất định là bị rút não, mới có thể muốn đi ôm Quyền Thiệu Viêm.

Lúc này Quyền Thiệu Viêm mới cười khẽ một tiếng, từng chút từng chút hôn dầy đặc, giống như là không muốn bỏ sót mỗi một tấc trên thân thể Mục Giai Âm.

Ý thức giống như đã sớm mơ hồ theo, ánh mắt Mục Giai Âm càng toả ra sương mù, lúc cực kỳ khó chịu Mục Giai Âm liền trực tiếp cắn lấy bả vai Quyền Thiệu Viêm.

Quyền Thiệu Viêm rên lên một tiếng, động tác lại càng nhanh hơn.

Lúc vui sướng nhất, Mục Giai Âm chỉ cảm thấy trước mắt giống như có pháo hoa đầy trời nở rộ trên đầu cô.

Mục Giai Âm hơi chua xót nghĩ thầm, rốt cuộc thì cô cũng làm chuyện chăn gối với Quyền Thiệu Viêm rồi.

Ở lần đầu tiên, một chút ấn tượng cô cũng không có, nhưng lần này cô lại biết rõ ràng, nằm ở phía dưới Quyền Thiệu Viêm, cô đã vui sướng như thế nào.

Chỉ là. . . . . . Mục Giai Âm cảm thấy cô như vậy cũng coi như là nửa lần đầu tiên đi.

Lại nói, ở lần đầu tiên, xét thấy hai người bọn họ đều trúng thuốc trợ tình nên cô cũng không để ý Quyền Thiệu Viêm hại cô thành bộ dáng kia rồi, nhưng mà lần này. . . . . . Có thể khắc chế một chút hay không, cô sẽ bị thương đấy!

Quyền Thiệu Viêm đã quyết định cái buổi tối này sẽ không bỏ qua cho Mục Giai Âm nữa.

Khoái cảm lặp đi lặp lại nhiều lần làm cho Mục Giai Âm gần như bị ép về phía bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, còn Quyền Thiệu Viêm lại càng thêm hưng phấn.

Động tác cũng bắt đầu dịu dàng hơn.

Sáng ngày hôm sau khi tỉnh lại thì Mục Giai Âm đã bị Quyền Thiệu Viêm ôm vào bồn tắm.

Trong tay Quyền Thiệu Viêm cầm chai thuốc nói: May là thuốc lúc trước xài chưa hết.

Mục Giai Âm đỏ mặt, biết Quyền Thiệu Viêm đang nói tới lần đầu tiên, chuyện anh ở bên trong bệnh viện xức thuốc cho cô.

Tại sao mỗi một lần cô đều thảm như vậy, Mục Giai Âm có loại kích động muốn khóc.

Đều tại anh, cầm thú! Mục Giai Âm không vui nhìn Quyền Thiệu Viêm, nếu không phải là Quyền Thiệu Viêm vẫn không chịu ngừng, mặc kệ cô nói gì cũng không chịu ngừng, cô khóc cầu xin anh, anh cũng không chịu ngừng. . . . . . Ngược lại động tác càng nhanh hơn. . . . . . Cô cứ như vậy ngất đi, khốn kiếp!

Quyền Thiệu Viêm cau mày, lấy ra thuốc mỡ nói: Ngoan, amh xức thuốc cho em.

Mục Giai Âm oán hận liếc nhìn Quyền Thiệu Viêm: Anh đừng cho là em không biết anh đang nghĩ cái gì. . . . . . Tự em bôi!

Để Quyền Thiệu Viêm xức thuốc? Ngộ nhỡ lau lau bôi bôi tới trên giường rồi làm thế nào? Lúc này đã không phải là bảo vệ trinh tiết khó giữ được nữa, mà là vấn đề khí tiết hoàn toàn không có!

Quyền Thiệu Viêm liếc Mục Giai Âm một cái, trong giọng nói có mấy phần thở dài: Giai Âm, em đây là lên giường rồi cũng không thừa nhận.

Tối hôm qua em cũng rất vui vẻ. Quyền Thiệu Viêm cường điệu, nét mặt anh nhìn Mục Giai Âm lại nhiều hơn mấy phần thoải mái và hài hước: Giai Âm, em nhạy cảm hơn trong tưởng tượng của anh nhiều.

Ý thức được Quyền Thiệu Viêm muốn nói ra những lời hạ lưu, Mục Giai Âm vội vàng nhào tới, ngắt hông của Quyền Thiệu Viêm: Không cho nói!

Quyền Thiệu Viêm thuận thế ôm một cái, Mục Giai Âm nhất thời liền ngã vào trong ngực Quyền Thiệu Viêm, hoàn toàn chính là tư thế ôm ấp yêu thương.

Quyền Thiệu Viêm nhẹ nhàng cười cười: Yêu thích anh như vậy?

Mục Giai Âm đỏ mặt, đỏ mặt nên nói như thế nào cũng không biết.

Gặp phải một đồ vô sỉ, chính là bất đắc dĩ như thế!

Em thích.


/132

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status