Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 21

/699



Anh khẽ "ừm" một tiếng, rồi chợt thấy chiếc vali cô mang từ nhà họ Vân về vẫn đang nằm chỏng chơ cạnh sofa, anh liền hỏi  "Vừa mới về tới à?"

Vân Mạn Hạ lắc đầu, giọng nũng nịu  "Đâu có, em đợi anh hơn hai tiếng đồng hồ rồi đấy "

Câu nói ngọt lịm này đáng lẽ phải làm người ta mát lòng mát dạ, nhưng mặt Bạch Hạc Độ lại đột ngột đanh lại. Anh liếc nhìn cái vali  "Về lâu thế rồi mà sao chưa mang đồ lên phòng? Đám người hầu coi lời cô nói như gió thoảng bên tai à?"

Nghe giọng anh lạnh ngắt, phảng phất cả mùi thuốc súng, đứa người làm đứng gần đó sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp  "Phụ.. phu nhân..."

Chị ta nhìn Mạn Hạ đầy cầu khẩn, mong cô giải thích giúp một câụ Không phải chị ta không muốn mang đồ lên, mà là cái phòng đó bị Ngô Tiểu Nhã chiếm mất tiêu rồi, giờ chẳng biết phải tha cái vali đi đâu nữa 

Vân Mạn Hạ liếc nhìn chị người làm một cái. Cô nhớ chị này khá thật thà, không cùng hội cùng thuyền với đám của Ngô Tiểu Nhã, nên liền lên tiếng  "Không phải lỗi của chị ấy đâụ.."

Lời còn chưa dứt thì Ngô Tiểu Nhã đã lù lù đi xuống lầụ 

Điều lạ là trên tay ả ta lại xách theo một chiếc vali, trông cứ như kiểu sắp bỏ nhà đi đến nơi.

Vừa thấy Bạch Hạc Độ, ả liền hớn hở chạy lại  "Anh Cửu "

Nhưng rồi rất nhanh, thấy Vân Mạn Hạ đang đứng lù lù cạnh anh, mắt ả đỏ hoe ngay lập tức, nụ cười thì trở nên gượng gạo đến phát tội. 

Vân Mạn Hạ nheo mắt nhìn cái màn "biến hình" thần tốc này, lòng thầm nghĩ  "Để xem con nhỏ này định diễn trò gì tiếp đây?"

"Tiểu Nhã về rồi hả?" Lâm Thâm vốn quen biết ả từ lâu nên thuận miệng hỏi  "Ủa, xách vali định đi đâu thế?"

"Tôi..." Ngô Tiểu Nhã trưng ra bộ mặt tủi thân hết mức, liếc xéo qua Vân Mạn Hạ một cái  "Ở cái nhà này có người không ưa tôi. Anh Cửu ơi, hay là thôi để tôi dọn ra ngoài ở cho xong "

Đúng như dự đoán, cô biết ngay ả ta sẽ dùng cái bài này mà  Vân Mạn Hạ chẳng thèm ngăn cản, cô thong thả đứng sang một bên, khoanh tay chờ xem kịch hay.

"Dọn ra ngoài? Sao tự nhiên lại thế?" Lâm Thâm liếc nhìn Bạch Hạc Độ, thấy Cửu gia vẫn im lìm không nói gì, anh bèn ngạc nhiên hỏi tiếp.

"Thì có người không thích tôi sống ở đây chứ sao." Ngô Tiểu Nhã lại liếc Mạn Hạ thêm cái nữa, mắt đỏ hoe như thể đang nhẫn nhục dữ lắm  "Người ta bảo tôi chỉ là con gái người làm, không xứng đáng ở đây..."

Câu này vừa thốt ra, mấy anh thuộc cấp đứng đó lập tức nhìn Vân Mạn Hạ với ánh mắt đầy định kiến. Họ làm việc với Ngô Tiểu Nhã nhiều nên quan hệ cũng khá quen, mà cái kiểu liếc nhìn của ả ta quá lộ liễu, ai mà chẳng biết người ả đang nhắc đến là ai 

"Tiểu Nhã là con gái thím Ngô, cô ấy có xứng ở lại đây hay không là do Cửu gia quyết định "

Ninh Phi, một thuộc cấp cực kỳ trung thành nhưng tính tình còn trẻ con, xốc nổi, lạnh lùng lườm Mạn Hạ rồi tiên phong lên tiếng bênh vực. Vân Mạn Hạ nhớ anh ta, kiếp trước anh ta thầm thích Ngô Tiểu Nhã để rồi cuối cùng bị chính ả hại chết.

Mặc kệ những ánh mắt hình viên đạn của mọi người, Vân Mạn Hạ vẫn giữ thái độ "tỉnh bơ". Cô chỉ nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên xe lăn, nũng nịu hỏi  "Chồng ơi, em là chủ nhân duy nhất của cái Ngự Cảnh Viên này, đúng không?"




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status