Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 15

/699



Cô tuy có chút nể nang vị trí của bà ta trong nhà này, không muốn làm căng ngay từ đầu, nhưng điều đó không có nghĩa là để người ta trèo lên đầu lên cổ mình mà vẫn phải nhịn 

Lên lầu, cô không thấy Bạch Hạc Độ đâu, chỉ thấy Lâm Thâm đang đứng canh ở cửa thư phòng.

 "Cửu gia có trong đó không?" Cô tiến lại gần hỏi.

"Cửu gia đang bận việc." Lâm Thâm đối với cô giờ đây đã thêm vài phần kính trọng.

"Ồ." Không được gặp trực tiếp anh, Mạn Hạ có chút hụt hẫng  "Tôi phải về nhà một chuyến, nhờ anh báo lại với Cửu gia một tiếng giúp tôi."

Sáng nay, bà mẹ kế Hạ Liên gọi điện bảo cô về nhà. Vốn dĩ cô định lờ đi cho xong, nhưng nghĩ lại ở nhà còn một món đồ quan trọng không nên để lại đó lâu, cô quyết định về xem sao.

Lâm Thâm gật đầu nhận lời.

Tại nhà họ Vân.

Vừa bước chân vào cửa, một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài hiền hậu, nhẹ nhàng đã đon đả chạy ra đón cô. Bà ta tươi cười, giọng nói ngọt xớt  "Mạn Hạ, con về rồi đấy à?"

Đây chính là Hạ Liên, bà mẹ kế "diễn sâú của cô.

Nhìn chằm chằm vào nụ cười giả tạo ấy, đáy mắt Vân Mạn Hạ thoáng qua một tia lạnh lẽo. 

Cô đã bị cái bộ mặt này lừa gạt suốt bao nhiêu năm, thậm chí còn có lúc coi bà ta như mẹ đẻ mà hết lòng kính trọng.

Thật đúng là nực cười 

Nặn ra một nụ cười không mấy mặn mà, cô đáp  "Vâng, con về rồi."

Hạ Liên sững người lại một nhịp. 

Bà ta bỗng thấy giọng điệu của đứa con chồng hôm nay có chút kỳ lạ, nghe cứ rợn rợn như thể trước mặt mình là một người hoàn toàn khác vậy. 

Nhưng nhìn kỹ lại thì rõ ràng vẫn là một Vân Mạn Hạ "đầu óc đơn giản" dễ điều khiển, chắc là bà ta đa nghi quá thôi.

Nghĩ vậy, bà ta chỉ tay về phía Vân Hồng đang ngồi hầm hầm ở phía bên kia, trách móc khéo  "Sao con lại giận dỗi với ba thế? Qua đó xin lỗi ông ấy một câu đi."

Xin lỗi?

Vân Mạn Hạ thấy mình chẳng có gì phải xin lỗi cả. Vì đã từ chối yêu sách của Vân Hồng? Hay vì dám cúp máy của ông ta trước? Phải công nhận là lời nói của Hạ Liên đầy rẫy mưu mô.

Nếu bà ta dùng cách nói khác, có lẽ một Vân Mạn Hạ ở kiếp trước, vốn luôn khao khát tình cha, sẽ chủ động chạy đến nhận lỗi rồi. Nhưng bà ta lại cố tình dùng hai chữ "xin lỗi" để khích bác, chỉ sợ cô không nổi loạn, không bướng bỉnh lên thì bà ta không có kịch để xem.

Nghĩ kỹ lại, tại sao quan hệ giữa cô và cha mình lại tệ đến mức này? Công lao "đâm bị thóc chọc bị gạó của Hạ Liên bao năm qua đúng là không hề nhỏ 

Nhưng thôi bỏ đi, đã được sống lại một đời, người cha này cô cũng chẳng thiết tha gì nữa.

Thế là cô chẳng thèm bước tới chỗ Vân Hồng lấy một bước, chỉ buông lại một câu lạnh nhạt  "Con về phòng lấy đồ."

Nói xong, cô thản nhiên đi thẳng lên lầụ

Hạ Liên đứng đó, tỏ vẻ bất lực rồi thở dài thườn thượt  "Chắc con bé vẫn còn dỗi chuyện cũ, ông đừng chấp nhặt với nó làm gì cho mệt người."

Chỉ một câu "đâm bị thóc chọc bị gạó đó thôi đã đủ khiến cơn giận của Vân Hồng bùng lên dữ dội. 

Hạ Liên khẽ nhếch môi, một nụ cười đắc thắng thoáng qua rất nhanh.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status