Đêm khuya. Trong con hẻm nhỏ.
Dưới những cú đấm đá tàn nhẫn của đám côn đồ, một thân hình mảnh khảnh co rúm lại trên mặt đất. Cổ họng cô gái đã khản đặc, cố gắng chống cự trong tuyệt vọng, nhưng vừa cử động liền bị đè xuống không thương tiếc.
Một kẻ giẫm mạnh lên vai cô, dùng lực ép xuống, khuôn mặt cô gái lập tức bị lật ra trước ánh đèn mờ.
Một nửa dung nhan thanh tú như tiên nữ, nửa còn lại lại bị vết sẹo bỏng dữ tợn chiếm trọn, trông chẳng khác nào ác quỷ.
“Cái quái gì thế này? Mau lật cô ta lại đi, đừng để lộ mặt nữa, tôi buồn nôn quá ”
“Đây thật sự là người phụ nữ mà Bạch Cửu gia muốn cưới sao? Bạch Cửu gia quyền thế ngút trời, muốn gì mà chẳng có, lại đi để ý tới một kẻ xấu xí như thế này ư?”
“Ai mà biết Có khi người giàu lại có sở thích quái lạ. Thôi đủ rồi, đừng nói nhiều nữa, mau giải quyết cho xong ”
Đám côn đồ lại chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc ấy, từ đầu hẻm bỗng vang lên tiếng bước chân.
Một đôi nam nữ ăn mặc sang trọng, tay trong tay thân mật, chậm rãi bước tới.
“Bạch thiếu, cô Vân, sao hai người lại đích thân đến đây?” Đám côn đồ lập tức cúi đầu nịnh nọt “Người phụ nữ này cứ giao cho chúng tôi, đảm bảo khiến cô ta chết không thể chết hơn ”
Vân Mạn Hạ khó nhọc ngẩng đầụ Trong đôi mắt sưng đỏ tràn ngập hận thù.
“Là các người?”
Vân Y Y, Bạch Thừa Tuyên.
Một người từng là chị em thân thiết nhất mà cô tin tưởng. Một người từng là người đàn ông cô yêu sâu đậm nhất.
Vậy mà giờ đây, họ không chỉ đẩy cô đến bước đường này, còn muốn đoạt lấy cả mạng sống của cô.
“Tại sao?”
“Tại sao à?” Bạch Thừa Tuyên đứng trên cao nhìn xuống, giọng điệu lạnh lùng “Bạch Cửu gia chết rồi. Cô cũng không còn giá trị lợi dụng nữa, giữ lại làm gì?”
Vân Y Y khẽ nhếch môi “Mạn Hạ, đã sắp chết rồi thì tôi tốt bụng nói cho cô biết. Trước kia chúng tôi cần cô, chẳng qua cũng chỉ vì khối tài sản của Bạch Cửu gia. Giờ người đã chết, tài sản cũng vào tay chúng tôi rồi, vậy thì cô cũng nên chết theo đi.”
Bạch Cửu gia, người đàn ông giàu có và quyền thế bậc nhất đế quốc. Vậy mà lại đem lòng yêu sâu đậm Vân Mạn Hạ.
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ khiến Vân Y Y ghen ghét đến đỏ cả mắt.
Trong đầu Vân Mạn Hạ vang lên một tiếng nổ dữ dội.
“Bạch Hạc Độ... chết rồi?”
Giọng cô khản đặc, run rẩy đến mức gần như không thành tiếng.
“Ba ngày trước xảy ra tai nạn xe.” Vân Y Y cười lạnh đáp “Anh ta lấy mạng mình để cứu cô. Sao thế, cô tỉnh lại mà không ai nói cho cô biết à?”
Nói xong, cô ta hờ hững phất tay.
Những cú đấm cú đá lại trút xuống dữ dội hơn.
Ý thức của Vân Mạn Hạ dần mơ hồ, sắc mặt tái nhợt.
Bạch Hạc Độ...
Xin lỗi...
Nước mắt lặng lẽ trào ra nơi khóe mắt. Trong cơn mê man, một bóng hình quen thuộc hiện lên trong tâm trí cô, ánh mắt lạnh lùng, kiên định của người đàn ông ấy dường như đang lặng lẽ nhìn về phía cô.
Đó là Bạch Cửu gia của nhà họ Bạch. Bạch Hạc Độ, người nắm quyền của gia tộc cổ xưa và bí ẩn nhất đế quốc. Ra tay quyết đoán, một tay che trời. Cũng là người chồng trên danh nghĩa của cô.
Vậy mà lại vì cô chết thảm.
|
/699
|

